Chương 1661: Ta bị người hố
Dứt lời, trong tay ông xuất hiện một thần binh to lớn được vô tận khói đen che phủ, không thấy rõ dáng vẻ vốn có của thần binh.
Tiên Mộ Tử nói: “Tôn Đại Thánh lại đổi thần binh bản mệnh, hắn vốn dung đao, tướng công có thể nhìn ra thần binh trong tay hắn là gì không?”
Diệp Trường Sinh híp mắt dò xét: “Hẳn là kích.”
Tiên Mộ Tử như chợt hiểu ra: “Vĩnh Hằng Đấu Chiến Kích, đây là thân binh của Tôn thị nhất tộc bọn hắn.”
Tôn Nhị Thánh quay đầu nhìn Tiên Mộ Tử: “Tiên Thành chủ quả nhiên có ánh mắt. kích này chính là Vĩnh Hằng Đấu Chiến Kích, huynh trưởng ta đã luyện hóa thành chiến binh bản mệnh.”
Giờ khắc này.
Từ Trường Cung của Chấn Thiên Bang nói: “Tôn Đại Thánh, ngươi muốn vì hắn mà đối địch với tất cả chúng ta sao?”
“Năm đó ngươi thật sự rất mạnh, nhưng xưa đâu bằng nay, ngươi chẳng qua chỉ còn thân thể tàn phá mà còn muốn ngăn cản chúng ta?”
“Ngươi cũng không cân nhắc một chút phân lượng của mình đi.”
“Diệp Trường Sinh giết người đoạt bảo, ngươi lại muốn bảo vệ hắn, lão phu có lý do hoài nghi các ngươi gây án cùng chỗ, chia đều chí bảo.”
“Đến, ngươi thử nói thêm câu nữa xem.” Tôn Nhị Thánh nổi giận, thân ảnh xông lên phía trước lại bị Tôn Đại Thánh ngăn lại: “Đại ca, ngươi đừng kéo ta, ta muốn chơi chết hắn.”
“Vu oan cho đại ca và Diệp tiểu hữu, phải chết.”
Tôn Đại Thánh nói: “Lui ra sau, còn chưa tới phiên ngươi ra tay. Không phải bọn hắn muốn nhìn ta có đủ phân lượng hay không sao?”
Một kích đâm rách trời, Từ Trường Cung bị đánh nát.
Máu nhuộm một mảnh, khủng bố như vậy.
Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, huynh đệ Tôn thị cần gì như vậy chứ, miệng ở trên người người khác, sao có thể không cho người ta nói được.
“Tôn Đại Thánh, ngươi cũng quá bá đạo.”
“Diệp Trường Sinh giết Đại trưởng lại của Hư Vô Đạo Đình, cướp đi tháp Hư Vô, chẳng lẽ ta không có tư cách chất vấn hắn sao?”
Một lão giả áo trắng nghiêm nghị nói xong, dường như muống cứng rắn với Tôn Đại Thánh.
Tôn Đại Thánh vừa muốn mở miệng nói chuyện, bên cạnh, Diệp Trường Sinh đã tiến lên: “Chất vấn? Các ngươi xứng sao?”
Một tu sĩ phía sau lão giả áo trắng nhảy ra ngoài, mang theo công kích khủng bố đánh về phía Diệp Trường Sinh.
Ba người Tôn Nhị Thánh, Tôn Đại Thánh, Tiên Mộ Tử còn chưa kịp ra tay, một tiếng nổ mạnh truyền ra, bóng người trước mắt hóa thành một đoàn sương máu.
Tốc độ tay?
Ta chưa từng thua.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh, không có chút để nhóm người trước mắt ở trong long, hắn chỉ đang nghĩ tới người hố hắn khi nào mới xuất hiện?
Ăn hôi thì có ý gì, muốn đánh thì đánh mạnh nhất.
Nam nhân mà, uống rượu cũng phải mạnh nhất, giết người cũng tàn nhẫn nhất, chơi kiếm nhanh nhất, cưỡi đẹp nhất…
Lão giả áo trắng lại nói: “Diệp Trường Sinh, ngươi giết người đoạt bảo mà không giải thích gì cho chúng ta sao?”
“Ta làm việc còn cần giải thích cho các ngươi sao?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Mặt khác, ta muốn nhắc nhở chư vị, đầu óc các ngươi còn kém lắm.”
“Nói ta giết người đoạt bảo là tin tức từ đâu, các ngươi cảm thấy ta rất ngu ngốc sao? Giết người còn ở đây chờ các ngươi?”
“Đều lớn tuổi rồi, có thể động não không, không phải lúc nào cũng dung nửa dưới để cân nhắc, hãy dùng tốt cái đầu của mình đi.”
Mọi người: “…”
Giờ khắc này.
Trên một tòa lầu các.
Tiêu Bắc và Lý Hạo Tiêu xuất hiện trước cửa sổ, tầm mắt nhìn về phía phủ đệ của Diệp Trường Sinh.
“Đại trưởng lão, ngươi cảm thấy là Diệp Trường Sinh làm không?”
Lý Hạo Tiêu lắc đầu: “Không phải, có người muốn vu oan cho hắn.”
Nói đến đây, lão ta dừng lại rồi mới tiếp tục: “Người này chơi với lửa sẽ có ngày chết cháy, trêu chọc Diệp Trường Sinh sẽ không có kết cục tốt.”
Tiêu Bắc lại nói: “Tất cả mọi người đều chết dưới kiếm ý, một kiếm chém đứt cổ, cả Linh Thành trừ Diệp Trường Sinh…”
Ánh mắt hắn vô ý rơi vào trên người Lý Hạo Tiêu, người sau vội vàng nói: “Ta không làm được.”
“Đại trưởng lão, ngươi hiểu lầm ý của ta rồi… Cường giả các thế lực lớn liên tiếp ngã xuống, chí bảo của bọn hắn bị cướp đi, có thể người tiếp theo sẽ là chúng ta không?”
“Ý Thiếu chủ là Ẩm Linh Kiếm?”
Lý Hạo Tiêu biến sắc: “Người không phải Diệp Trường Sinh giết, như vậy tình nghi lớn nhất chính là Cấm Kỵ Kiếm Các chúng ta, huống hồ chúng ta còn có được Ẩm Linh Kiếm.”
“Việc này còn phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta.”
Tiêu Bắc lại nói: “Đại trưởng lão, trong thành xảy ra chuyện như vậy, đến bây giờ Thành chủ Linh Thành lại chưa từng xuất hiện, chẳng lẽ nàng không sợ Diệp Trường Sinh sẽ phá hủy Linh Thành sao?”
“Thật kỳ lạ.” Lý Hạo Tiêu gật đầu: “Thiếu chủ, chúng ta mau rời khỏi nơi này, Linh Tình đã nhiều chuyện rồi, ở lại đây chỉ mang đến phiền toái cho chúng ta.”
Tiêu Bắc gật đầu: “Đại trưởng lão nói có lý.”
Một bên khác.
Cơ Phách Tiêu nói: “Diệp Trường Sinh, người của thế lực chúng ta đều bị một kiếm chém giết, thử hỏi trong Linh Thành trừ ngươi còn có người khác sao?”
Kiếm tu?