Chương 1662: Ta thấy rất vinh hạnh
Sắc mặt Diệp Trường Sinh trở nên khó coi, người giá họa cho hắn cũng thật kỳ công.
Đột nhiên, nụ cười dần dần tan biến…
Người khác đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
Lần này Diệp Trường Sinh bị người ta mạnh mẽ nhét vào trong hố.
Thời đại này muốn xử lý ta mà cần nhọc lòng thế sao?
Ta thấy rất vinh hạnh.
Trên gương mặt xinh đẹp của Tiên Mộ Tử hiện lên vẻ giận dữ: “Tướng công, rốt cuộc ai nhằm vào ngươi, thật sự quá ghê tởm.”
“Nếu để ta biết, nhất định sẽ giết hắn.”
Diệp Trường Sinh nói: “Hà tất phải tức giận, sẽ có nếp nhăn.”
Nói đến đây, hắn dừng lại rồi tiếp tục nói: “Trốn ở chỗ tối đã nói rõ người này rất kiêng kỵ ta.”
“Hạng người nhát gan như chuột còn muốn chơi mượn đao giết người, hắn thật sự quá ngây thơ rồi.”
Dứt lời, Diệp Trường Sinh đi thẳng về phía trước: “Mọi người nhường chút, đừng cản trở ta.”
Đám người Cơ Phách Tiêu, Từ Trường Khanh, Hách Liên Tiểu Bích giật mình, cứ để Diệp Trường Sinh rời đi như vậy sao?
Sự việc có vẻ kỳ lạ, nhưng đến bây giờ cũng chưa giải quyết, không thể để Diệp Trường Sinh rời đi.
Hách Liên Tiểu Bích nói: “Diệp Trường Sinh, ngươi nói có người mượn đao giết người, rốt cuộc là ai, ngươi cũng phải nói ra chứ.”
“Bằng không, tình nghi trên người ngươi không thể nào tiêu trừ.”
Diệp Trường Sinh: “Ngươi đang dạy ta làm việc sao? Đừng ép ta giết người đoạt bảo.”
Ta cũng chỉ muốn an tĩnh làm mỹ nam tử, vì sao các ngươi nhất định phải phá hỏng chứ?
Ba người Tiên Mộ Tử theo sát bên người Diệp Trường Sinh, bị sự bá đạo của hắn làm cho chấn động.
“A, sao lại cứng như vậy?”
“Bá khí này chính là tính tình mà kiếm tu nên có.”
Tôn Đại Thánh nhìn Diệp Trường Sinh, trong mắt tràn đầy vẻ kính nể.
Diệp Trường Sinh nói: “Thô lỗ thật ra rất tốt.”
Tôn Nhị Thánh phụ họa: “Cứng rắn một chút cũng tốt, cứng rắn một chút cũng tốt. Bằng không thì sẽ bị người ta xem thường.”
Trên phương diện này, ông có quyền lên tiếng nhất, nếu trước kia không có Tôn Đại Thánh bảo vệ, ông sẽ bị người ta bắt nạt đến chết.
Nguyên nhân chính là mình quá yếu, không cứng rắn.
Diệp Trường Sinh lần nữa dời bước tiến lên, nhóm người Cơ Phách Tiêu không ngăn cản hắn, hiển nhiên lo lắng hắn sẽ giết người đoạt bảo.
Dù sao bên cạnh hắn có Tiên Mộ Tử, hai huynh đệ Tôn thị, nếu thật sự đánh thì sẽ lưỡng bại câu thương.
Đúng lúc này.
Trên hư không.
Từng bóng người xuất hiện, uy áp kinh khủng bao phủ che khuất bầu trời, bao trùm cả tòa thành.
Ngay sau đó, đại trận buông xuống, trực tiếp phong ấn Linh Thành.
“Diệp Trường Sinh, hành hung ở Linh Thành ta, làm tổn hại đến uy danh của Linh Thành ta, ngươi cứ muốn rời đi như thế?”
“Giao hết chí bảo ra, Linh Thành chúng ta nhất định phải cho các thế lực lớn một công đạo.”
Diệp Trường Sinh ngẩng đầu liếc mắt nhìn đại trận bao phủ, khóe miệng nhấc lên ý cười, đây là muốn vây hắn trong thành sao?
Hắn còn chưa kịp mở miệng, Tôn Đại Thánh bên cạnh đã nói: “Phong huynh, có phải có hiểu lầm gì không?”
Phong Thuần Dương nói: “Hiểu lầm sao? Tu sĩ trong thành đều biết Diệp Trường Sinh ỷ vào Kiếm Điện, những năm này thích làm nhất là giết người đoạt bảo, diệt tông, các thế lực đối địch với hắn không ai may mắn thoát khỏi.”
“Tôn huynh, ta nhắc nhở ngươi đừng hồ đồ, đừng vì hắn mà mất đi tiền đồ của mình.”
Tôn Đại Thánh cười nhạt một tiếng: “Phong huynh nói đùa, ta chính là một tán tu, sao lại nói đến tiền đồ chứ?”
“Cho tới bây giờ lão phu đều làm việc tuân theo bản tâm, Trường Sinh nhận ra là huynh trưởng, bây giờ là lúc nguy nan, sao ta có thể vứt bỏ hắn chứ.”
“Phong huynh nếu muốn động đến hắn, vậy thì chúng ta đánh một trận đi.”
Phong Thuần Dương cười lạnh một tiếng: “Tôn huynh khăng khăng như vậy? Ngươi sẽ không thật sự cho rằng mình là đối thủ của ta chứ?”
“Nếu ngươi ở thời kỳ đỉnh cao, có lẽ lão phu còn kiêng kỵ ngươi, nhưng ngươi chỉ là một thân thể bị tàn phế, có tư cách gì đánh một trận với ta chứ?”
Tôn Đại Thánh không giận tự uy: “Phong huynh, nhiều năm như vậy mà ngươi vẫn cao ngạo như thế, thời đại thay đổi, ngươi quên ta đã từng tàn nhẫn thế nào sao?”
Tôn Nhị Thánh nói: “Đại ca, nói với hắn làm gì, để ta lập tức đánh hắn.”
Tôn Đại Thánh quay đầu nhìn: “Chớ lỗ mãng, Phong Thuần Dương cũng không đáng sợ, nguy hiểm thật sự chính là phủ Thành chủ phía sau lưng hắn.”
“Nếu hắn ra mặt nhúng tay vào việc này thì chắc chắn là ý của Thành chủ, việc này sẽ không dễ dàng kết thúc.”
Nói đến đây, ông nhìn về phía Diệp Trường Sinh rồi tiếp tục nói: “Trường Sinh lão đệ, khi lão phu phá vỡ đại trận thì ngươi hãy rời đi, lão phu ở trong thành nhiều năm như vậy, Thành chủ vẫn phải cho ít mặt mũi.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: “Tôn lão ca, ngươi cảm thấy tất cả việc xảy ra trong thành có thể trốn khỏi ánh mắt của Thành chủ sao?”
“Nàng biết rõ ngươi ở cùng chỗ với ta, nhưng vẫn phái người đến là đã nói rõ một vấn đề.”