Chương 1663: Ta thấy rất vinh hạnh 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1663: Ta thấy rất vinh hạnh 2

Tôn Đại Thánh yên lặng trong chớp mắt: “Vậy thì làm đi, nhiều năm như vậy ta cũng đã cống hiến không ít cho Linh Thành, đã không thiếu nợ gì Thành chủ rồi.”

“Vẫn câu nói kia, muốn giết ngươi, trước hết giết ta.”

Diệp Trường Sinh thấy dáng vẻ Tôn Đại Thánh thấy chết không sờn, càng tán thành người này hơn, không uổng cho bình linh dịch ngày đó.

Người nặng tình nghĩa huynh đệ hoàn toàn có thể kết giao.

“Tôn lão ca, phía sau Linh Thành có phải có thế lực gì không?”

Tôn Đại Thánh giật mình: “Chưa nghe nói qua.”

Diệp Trường Sinh gật đầu, ẩn giấu đủ sâu, ngay cả Tôn Đại Thánh cũng không biết.

“Tôn lão ca, tại sao ta có cảm giác bọn hắn không chỉ muốn giết ta, mà còn muốn giết sạch tu sĩ trong thành?”

Tôn Đại Thánh: “…”

Câu này cũng quá kinh người.

Tùy tiện kéo một tu sĩ trong thành ra cũng là tồn tại có mặt mũi trong Đại Thiên Vũ Trụ.

Thành chủ thật sự dám làm như thế sao?

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Phong Thuần Dương: “Để Thành chủ các ngươi tới, nhọc lòng bố trí như vậy, nàng không ra sẽ không có gì hay.”

“Hay là Thành chủ các ngươi muốn chờ ta đến diệt phủ Thành chủ?”

Phong Thuần Dương gào lên: “Diệp Trường Sinh, ngươi không khỏi quá cuồng vọng, nơi này là Linh Thành.”

Thân ảnh Diệp Trường Sinh từ từ bay lên, xuất hiện trước mặt Phong Thuần Dương: “Linh Thành thì sao?”

“Linh Thành thì ta không thể muốn làm gì thì làm sao?”

Sát giới buông xuống, vô lượng áo nghĩa chung cực sát đạo bao phủ trên người mọi người, thân ảnh hắn lóe lên, đánh về phía Phong Thuần Dương.

“Ta giết ngươi, có ý kiến gì không?”

Sắc mặt Phong Thuần Dương hơi đổi, trêu tức không thôi: “Biết ngươi rất mạnh, lão phu còn gì phải sợ chứ?”

Tin đồn Diệp Trường Sinh trong Đại Thiên Vũ Trụ đều như sấm bên tai Phong Thuần Dương, nhưng chẳng qua lão ta thấy Diệp Trường Sinh chỉ ỷ vào Kiếm Điện mà thôi.

Thật sự giao phong, lão ta sẽ sợ người trẻ tuổi trước mắt sao?

Một áo nghĩa chung cực có thể gây khó dễ cho ta, cấp Thiên Mệnh thì có thể mạnh đến đâu chứ?

Ánh mắt Tiêu Mộ Tử lóe lên, bất đắc dĩ lắc đầu: “Trên đời lại có người ngu xuẩn như thế, hắn bị mù sao? Coi ta không tồn tại.”

“Làm tổn thương tướng công ta, không nháo Linh Thành lật trời, coi như ta nể mặt ngươi.”

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, thân ảnh Diệp Trường Sinh bá đạo đứng, lạnh nhạt bình tĩnh, hai mắt bá đạo bễ nghễ.

Trái lại, dưới công kích của Diệp Trường Sinh, thân ảnh Phong Thần Dương bay ngược ra ngoài, cúi đầu nhìn lại trước ngực lại phát hiện từng vết nứt.

Máu tươi chảy ra.

Một công kích đánh vỡ thân thể lão ta, Phong Thuần Dương vội vàng lui về phía sau: “Ra tay, giết Diệp Trường Sinh.”

Ra lệnh một tiếng, cường giả phủ Thành chủ dồn dập ra tay, đạp không lướt nhanh vây quanh Diệp Trường Sinh.

Lực công kích hội tụ tới vô cùng cuồng bạo.

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, một thanh kiếm lớn bay ra, kiếm chỉ thẳng lên trời, đại trận bao phủ Linh Thành cũng phải run rẩy.

Trường Sinh Kiếm vừa ra, ai dám tranh đấu?

Kiếm như đằng long nuốt trời, những nơi đi qua, vô tận ảnh kiếm bao phủ, linh khí cả vùng trời bị cắn nuốt.

Dưới kiếm khí kinh khủng, mọi người lần lượt lui về phía sau mấy bước, kinh ngạc nhìn Diệp Trường Sinh.

Cùng lúc đó, Phong Thuần Dương đang điên cuồng chữa trị thân thể, thấy mọi người trở lại bên cạnh mình thì sắc mặt hơi đổi.

Những người này liên hợp lại có thể dễ dàng chém giết một cường giả Trụ Hoàng, thế mà bọn hắn lại không địch lại được Diệp Trường Sinh sao?

Khá lắm, rốt cuộc hắn mạnh đến mức nào chứ?

Giờ khắc này, lão ta mới ý thức được độ nghiêm trọng của sự việc, chính mình quá khinh địch, chỉ dựa vào bọn hắn mà muốn chém giết Diệp Trường Sinh là không thể nào.

Không tự giác quay đầu nhìn lại, một cử động đơn giản như đang xin người khác giúp đỡ.

Tôn Nhị Thánh nói: “Trường Sinh tiểu hữu, vì sao không sử dụng toàn lực, trực tiếp chém giết toàn bộ bọn hắn?”

Tôn Đại Thánh cười nói: “Những tên này cũng không phải tồn tại mạnh nhất phủ Thành chủ, đến bây giờ ba người Huyền Linh Tử, Mao Tàng Cơ, Phong Oánh Khách còn chưa xuất hiện, bọn hắn mới là át chủ bài của phủ Thành chủ.”

“Theo ta được biết, trong Linh Thành, trừ ba người này thì còn có một vị đại lão, thực lực mạnh hơn ta rất nhiều.”

“Cho nên Diệp lão đệ vô cùng thông minh, không xuất hết toàn lực là vì đại chiến cuối cùng.”

Tôn Nhị Thánh gật đầu: “Thật không nghĩ tới Linh Thành toàn tàng long ngọa hổ, nhiều cường giả ở đây như vậy, vì sao nàng có thể làm Thành chủ được?”

Tôn Đại Thánh lại nói: “Bởi vì nàng mạnh nhất, nếu ta không đoán sai, chắc hẳn nàng đã tiến vào Trụ Thần rất lâu rồi.”

“Khương Đế Giáp cũng không phải nữ tử bình thường, dã tâm bừng bừng, sự chấp nhất với võ đạo không phải người bình thường có thể so sánh.”

Tôn Nhị Thánh nói: “Đại ca, có phải Khương Đế Giáp đang kiếm chuyện với Trường Sinh tiểu hữu không, có thể lặng yên không tiếng động giết người trong Linh Thành cũng chỉ có Thành chủ là nàng mới có thể làm được.”