Chương 1664: Sóng âm Quỳ Lôi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1664: Sóng âm Quỳ Lôi

Tôn Đại Thánh híp mắt lại nói: “Hẳn là nàng.”

Nói đến đây, ông thở dài một hơi: “Sự việc trở nên ngày càng nghiêm trọng, lần này Trường Sinh lão đệ có phiền toái lớn rồi.”

Dứt lời, ba người đồng thời ngẩng đầu nhìn, lại có người bày trận.

Từng đại trận hạ xuống như núi tiên nghiền ép khiến Linh Thành bị đè nén cực độ, bốn lão giả áo đen xuất hiện ở bốn phương tám hướng giống như Thần Ma trấn thủ bốn phương.

Tôn Nhị Thánh biến sắc: “Đại ca, tu vi bốn người này cũng không yếu.”

Tôn Đại Thánh cảm thấy run sợ: “Xem ra ta vẫn đánh giá thấp nàng, trong Linh Thành còn ẩn giấu bọn hắn, thế mà ta không nhận ra được.”

Tôn Nhị Thánh nói: “Đại ca, ngươi biết bốn người này sao?”

Tôn Đại Thánh gật đầu: “Đương nhiên, bốn người ra kiếm nhanh của Hộ Đạo Kiếm Minh, từng đứng thứ chin trên bảng Kiếm Tu của Đại Thiên Vũ Trụ.”

Tôn Nhị Thánh kinh ngạc: “Thiên Địa Huyền Hoàng?”

“Là bọn hắn.” Tôn Đại Thánh khẳng định lần nữa: “Ngoài ra ba người bày trận hẳn là pháp sư của Trận Tôn đã biến mất khỏi vũ trụ từ lâu.”

“Đại ca, rõ rang những người này đã biến mất rất lâu rồi, nhưng tại sao lại xuất hiện ở Linh Thành?”

Tôn Nhị Thánh nghi hoặc, rồi tiếp tục hỏi: “Lấy thân phận của Khương Đế Giáp, căn bản không thể khiến bọn hắn thần phục.”

Tôn Đại Thánh yên lặng không nói, sự tình biến hóa quá nhanh, đã vượt qua sự mong muốn của ông. Nhiều năm vẫn luôn bế quan trong thành cho nên không rõ chuyện bên ngoài lắm.

Giờ khắc này.

Tiên Mộ Tử cũng phát hiện cường giả xuất hiện trong hư không, khuôn mặt lạnh như bang, quanh người tản ra chiến ý, đã chuẩn bị tốt để quyết chiến với mọi người.

Nếu những người này dám làm tổn thương đến Diệp Trường Sinh, nàng sẽ đồng quy vô tận với bọn hắn.

Ba người đều lo lắng cho Diệp Trường Sinh, nhưng hắn chỉ lạnh nhạt liếc mắt nhìn cường giả trên hư không: “Nhọc lòng, đây là toàn bộ át chủ bài của ngươi sao?”

“Các hạ còn không định đi ra sao?”

“Hay ngươi cho rằng bọn hắn có thể giết ta?”

Âm thanh vang vọng trong thành rất lâu.

Nhóm người Cơ Phách Tiêu, Từ Trường Khanh, Hách Liên Tiểu Bích chấn động không thôi, đây là Diệp Trường Sinh muốn dùng sức một mình mình chống lại toàn bộ Linh Thành sao?

Từ Trường Khanh trầm giọng nói: “Sự việc không đơn giản như chúng ta nghĩ, sao ta lại có cảm giác Thành chủ Linh Thành đang chuẩn bị giết hết tu sĩ trong thành chứ?”

Hách Liên Tiểu Bích nói: “Linh Thành chỉ là một tòa thành không quan trọng mà lại dám đối địch với chúng ta sao? Cấm Kỵ Cung chúng ta có thể dễ dàng san bằng nơi này.”

Từ Trường Khanh nói: “Tiểu Bích cô nương, ngay cả Diệp Trường Sinh mà Thành chủ Linh Thành cũng dám giết, nàng sẽ còn kiêng kỵ Cấm Kỵ Cung các ngươi sao?”

“Ta hoài nghi người của chúng ta đã bị Thành chủ Linh Thành sát hại rồi giá họa cho Diệp Trường Sinh, để chúng ta lưỡng bại câu thương.”

Cơ Phách Tiêu gật đầu: “Từ huynh nói đúng, tuy rằng Diệp Trường Sinh ngang ngược, coi trời bằng vung, dù cũng vô cùng chán ghét nhưng hắn sẽ không làm chuyện như vậy.”

“Là một kiếm tu thì sao có thể hèn hạ như vậy được, có đúng không?”

Nói đến đây, dường như hắn nhớ ra chuyện đau lòng gì đó, chắc chắn tên này đã từng bị kiếm tu lừa.

Một bên khác.

Trong lầu các.

Tiêu Bắc, Lý Hạo Tiêu cũng phát hiện mức độ nghiêm trọng của sự việc, ban đầu bọn hắn còn muốn rời đi để kịp trốn thoát nhưng cũng không ngờ rằng còn chưa kịp rời đi thì thành đã bị niêm phong.

Thật sự quá đột nhiên, khiến người ta không kịp chuẩn bị chút nào.

Tiêu Bắc nói: “Đại trưởng lão, sát khí tràn ngập toàn bộ Linh Thành, ngươi không nghĩ rằng Thành chủ Linh Thành chỉ muốn chém giết Diệp Trường Sinh chứ?”

Lý Hạo Tiêu nói: “Khó nói, thật khó nói, lão hủ không nhìn thấu.”

Tiêu Bắc lại nói: “Nếu thật sự chỉ vì chém giết Diệp Trường Sinh, làm như vậy có phải quá lớn hay không?”

“Cường giả xuất hiện nhiều như vậy mà Thành chủ Linh Thành cũng không xuất hiện, rốt cuộc nàng có ý gì?”

Lý Hạo Tiêu chậm rãi giơ tay ra, đưa linh giới và phù văn cho Tiêu Bắc: “Thiếu chủ, nếu tình huống nguy cấp, ngươi hãy bóp nát nó.”

“Nhất định phải mang Ẩm Linh Kiếm trở về Kiếm Các.”

Tiêu Bắc nói: “Đại trưởng lão, sao ngươi lại nói vậy?”

Vẻ mặt Lý Hạo Tiêu nghiêm nghị: “Ta có dự cảm không lành, sau hôm nay sẽ không còn Linh Thành nữa.”

Tiêu Bắc: “…”

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ lớn trong thành truyền ra như trống trận thần lôi từ cửu thiên, mỗi một tiếng vang truyền ra, khí huyết trong cơ thể mọi người đều sôi trào.

Trống Quỳ Lôi?

Đây là thần binh vô cùng rắc rối, thế mà nó cũng ở trong thành.

Tôn Đại Thánh biến sắc, vội vàng quay đầu nhìn Tôn Nhị Thánh và Tiên Mộ Tử: “Đây là sóng âm Đại Đạo và công kích của trống Quỳ Lôi, nhất định phải giữ vững bản tâm, trống này quấy nhiễu tâm thần, có tác dụng khiến chúng ta nhập ma.”

“Nếu thực lực yếu, thân thể sẽ bị nổ tung trong tiếng trống.”

Từng tiếng trống trận truyền ra, bóng người từ đằng xa chân trời đi tới, thân ảnh vô cùng to lớn, giống như có thể nhét cả thiên ngoại thiên vào.