Chương 1665: Chỉ có như vậy?

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1665: Chỉ có như vậy?

Cả người người này như rồng, thân thể trần trụi, trên vai khiêng trống trận, vừa đi tay vừa vỗ vào mặt trống.

Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, sắc mặt hơi đổi. Đây mẹ nó là thần Cự Linh khiêng trống à, thật sự quá bắt mắt.

Từng sóng âm Quỳ Lôi như vòng xoáy cắn nuốt về phía hắn…

Trong hư không.

Lâm Lôi xuất hiện.

Toàn bộ tu sĩ trong thành trì đều chịu tra tấn của sóng âm Quỳ Lôi, rất nhiều người không cách nào thừa nhận được công kích mạnh mẽ của sóng lôi, đạo tâm bị nghiền nát, thân thể nổ tung.

Nhưng tất cả những chuyện này tựa hồ cũng không có ảnh hưởng đến việc cường giả tiếp tục buông xuống, lại có hai người xuất hiện, tốc độ vô cùng nhanh.

Nơi đi qua, một người có vạn phù quanh thân, toàn bộ không gian phù văn tung bay, người này giống như phù trung tiên.,

Một người khác cầm lang nha bổng trong tay, cả người bao bọc trong chiến giáp, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt chấn nhiếp lòng người.

Diệp Trường Sinh nhìn hai người xuất hiện, lạnh nhạt nói: “Phù tu, thể tu, không sai không sai.”

Tôn Nhị Thánh nói: “Đại ca, hai người này là ai, sao ta chưa từng gặp qua.”

Tôn Đại Thánh vừa muốn mở miệng, một bên, Tiên Mộ Tử nói: “Phù Trung Tiên và Vũ Trụ Bỉ Mông Vương.”

Tôn Nhị Thánh vô cùng giật mình: “Những người này đều không phải là người của thời đại này, bọn họ vẫn luôn trong truyền thuyết của Đại Thiên Vũ Trụ.”

“Nói bọn họ ngã xuống, không nghĩ tới từng người một sống thật tốt.”

“Phù Trung Tiên Vạn Phục Sơn, Vũ Trụ Bỉ Mông Vương Xi Thái, hai người này thành danh đã lâu, có thể lôi kéo bọn họ lại đây, không có chút thủ đoạn và tài nguyên là tuyệt đối không có khả năng.”

Vẻ mặt Tôn Đại Thánh vô cùnh ngưng trọng, chậm rãi mở miệng nói.

Càng ngày càng nhiều cường giả buông xuống, sự tình đã phát triển đến cục diện mà ông cũng không thể thay đổi, chỉ có thể kiên trì thôi.

Ngay sau đó.

Ba người đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh, Tôn Đại Thánh trầm giọng nói: “Trường Sinh lão đệ, những người này...”

“Không cần giới thiệu, đều biết!” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Lâm Lôi, Vạn Phục Sơn, Xi Thái.”

Tôn Đại Thánh: “...”

Tôn Nhị Thánh: “...”

Tiên Mộ Tử nói: “Tướng công, sao ngươi lại biết bọn họ?”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Chỉ cần là thứ ta muốn biết, thì vô cùng đơn giản.”

Tiên Mộ Tử nhẹ nhàng gật đầu: “Tướng công, những người này đều là cường giả cổ xưa, không thể khinh thường.”

“Cổ xưa?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: “Đích xác rất cổ xưa, ngoại trừ tuổi tác ra, không có chỗ nào có tác dụng.”

Vẻ mặt Tiên Mộ Tử nghiêm túc: “Tướng công chớ nói đùa, bọn họ thật sự rất mạnh.”

Diệp Trường Sinh nói: “Mạnh sao? Tùy tiện một tu sĩ có tầm tuổi như bọn họ không phải đều có tu vi như vậy sao?”

“Nếu tu luyện là chịu đựng qua thời gian, vậy còn có ý nghĩa gì, tu vi chưa đột phá, người bị chính mình đưa đi.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Thành chủ Linh Thành này thật biết giả vờ, không thể đi ra hết một lần sao?”

Bịch.

Một vệt màu đỏ che khuất bầu trời, từ đỉnh hư không rơi xuống, mũi chân khẽ điểm lên Hồng Liên Nghiệp Hỏa.

Nhẹ nhàng, một bộ áo đỏ khuynh thiên hạ.

Vô cùng bá đạo, lộng lẫy tuyệt thế.

Người tới không phải ai khác, chính là Khương Đế Giáp.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Ngươi rốt cuộc cũng tới.”

Khương Đế Giáp nói: “Diệp Trường Sinh, ngươi cũng lợi hơn tưởng tượng của ta một chút.”

Diệp Trường Sinh nói: “Một chút sao? Ngươi còn chưa hiểu sức mạnh của ta rồi, nếu muốn biết, chúng ta hãy nói trên giường.”

Khương Đế Giáp lạnh lùng nói: “Giống sư phụ ngươi, miệng lưỡi trơn tru, đáng tiếc ngươi vẫn còn yếu hơn Kiếm Huyền Tử nhiều.”

Nói đến đây, ánh mắt nàng rơi vào trên người Tiên Mộ Tử: “Tiên muội muội, đa tạ ngươi đã dẫn Diệp Trường Sinh đến chỗ ta, ta thật sự phải cảm tạ ngươi thật tốt.”

Tiên Mộ Tử hoa dung thất sắc, vội vàng nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Tướng công, không phải...”

Diệp Trường Sinh nói: “Ta tin ngươi.”

Sương mù trên mặt Tiên Mộ Tử biến mất, quay đầu nhìn về phía Khương Đế Giáp: “Ngươi bị Kiếm Huyền Tử đả thương thì cũng không đến mức phát tiết lửa giận trên người tướng công ta.”

Khương Đế Giáp cười lạnh nói: “Kiếm Huyền Tử tính là cái gì, hắn cũng xứng làm tổn thương ta sao? Ta muốn thành cường giả cuối võ đạo, những người khác, những chuyện khác, với ta cũng chỉ là mây bay.”

“Cả người Diệp Trường Sinh là bảo vật, giết hắn, ta có thể đạt được không ít tài nguyên.”

Diệp Trường Sinh nói: “Đây là lý do ngươi giết cường giả thế lực lớn, cướp chí bảo của bọn họ?”

“Ngươi giết người thì giết người, đoạt bảo thì đoạt bảo, nhưng hết lần này tới lần khác lại muốn giá họa cho ta, đây không phải là cho ta lý do giết ngươi sao?”

“Đây không phải là cho ta lý do, để cho ta diệt thành sao?”

Khương Đế Giáp nói: “Diệp Trường Sinh, nơi này là Linh Thành, ta chính là quy củ.”

“Ta muốn ngươi chết, ngươi nhất định phải chết.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Thật ngại quá, ta thích nhất là phá vỡ quy củ.”