Chương 1667: Chỉ có như vậy? 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1667: Chỉ có như vậy? 3

“Nếu đã tới, ngươi còn muốn đi sao?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, tiện tay vung lên, một phù văn từ trong cơ thể bay ra: “Trả lại cho ngươi.”

Nhìn phù văn bay tới, Vạn Phục Sơn chỉ cảm giác cả người bị một cỗ thần lực vô hình trói buộc, ngay cả di chuyển cũng là hy vọng xa vời.

Ngay sau đó.

Phù văn kia dán lên mặt hắn, tiếng 'ngô ngô' từ trong miệng phát ra, muốn nói chuyện lại nói không nên lời, trong miệng giống như bị thứ gì đó nhét đầy.

Vô tận phù văn từ dưới lên, trong nháy mắt bao bọc Vạn Phục Sơn kín không kẽ hở, những phù văn này giống như đột nhiên xuất hiện.

Theo tiếng ngô ngô càng ngày càng nhỏ, một phù văn bay tới phía Diệp Trường Sinh, toàn bộ phù văn trong hư không bao bọc trên người Vạn Phục Sơn trong nháy mắt hóa thành hư vô.

Phù văn còn có thể chơi như thế sao?

Phù Trung Tiên chết rồi, chết trên phù đạo kiêu hãnh nhất của hắn.

Mọi người trong sân một lần nữa đánh giá lại Diệp Trường Sinh, hắn lợi hại không chỉ là kiếm đạo.

Tôn Nhị Thánh cuồng nuốt nước miếng xuống: “Biết Trường Sinh tiểu hữu lợi hại, thật không nghĩ tới hắn mạnh mẽ như vậy.”

Tôn Đại Thánh cười nói: “Nhị Thánh, lần này ngươi thật sự gặp phải bảo tàng, quen biết Trường Sinh lão đệ sẽ là cơ hội để chúng ta đổi mạng.”

“Kế tiếp không cần giữ lại chút nào, ai dám đả thương Trường Sinh lão đệ thì đánh chết hắn đi.”

Tôn Nhị Thánh kích động không thôi: “Đại ca, ta có thể sử dụng toàn bộ thực lực sao?”

Tôn Đại Thánh gật đầu: “Tu sĩ đầy trời không có người yếu, không sử dụng toàn lực thì cũng đánh không lại.”

Xoạt.

Xoạt.

Thân ảnh hai người lao nhanh ra, hăng hái, tức giận đi tới, theo thân ảnh không ngừng đi về phía trước, Tôn Nhị Thánh mở ra Đấu Chiến Chí Tôn Thể, hơi thở trên người điên cuồng tăng vọt.

Trường bào màu đen trên người Tôn Đại Thánh biến mất, cả người lấy dáng vẻ hoàn toàn mới xuất hiện trong mắt mọi người.

Nhìn thấy cảnh này.

Con ngươi Khương Đế Giáp mở to, mấy ngày trước ở trong phòng đấu giá, thân thể Tôn Đại Thánh vẫn như trước, hiện tại lại có được một thân thể mới.

“Lại là hắn!”

“Khó trách huynh đệ Tôn thị sẽ liều mạng giúp hắn, rốt cuộc Diệp Trường Sinh đã sử dụng cái gì có thể làm cho hai người hoàn toàn khôi phục?”

Lâm Lôi ở bên cạnh nói: “Thân thể Nhân Đồ khôi phục, ta đi chiếu cố hắn.”

Xi Thái nói: “Ta đi đánh Tôn Nhị Thánh.”

Sóng khí nuốt trời, khủng bố như vậy.

Từng sóng âm Quỳ Lôi vang lên, huynh đệ Tôn thị và hai người Lâm Lôi giao chiến cùng một chỗ.

Diệp Trường Sinh nhìn Khương Đế Giáp: “Ngươi còn có bao nhiêu lá bài tẩy, lấy ra đi!”

Khương Đế Giáp trầm giọng nói: “Diệp Trường Sinh, ngươi thật sự là làm cho ta quá ngoài ý muốn, không nghĩ tới muốn giết ngươi lại phải lấy ra toàn bộ lá bài tẩy của Linh Thành.”

“Chịu chết đi!”

Diệp Trường Sinh nói: “Đến đi, xin được phép bắt đầu màn biểu diễn của ngươi.”

Thật đê tiện!

Linh khí trên người Khương Đế Giáp bốc lên: “Ta là Thành chủ Linh Thành, tất cả thành này đều nằm trong tay ta.”

“Sống chết của các ngươi cũng ở trong một câu nói của ta.”

Mẹ nó.

Ăn nói kiêu ngạo như vậy sao?

Thiếu sự dạy bảo của xã hội à?

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Ta rất nghiêm túc nói với ngươi, ngươi chính là muốn chết, thành toàn cho ta đi!”

Trên người Khương Đế Giáp xuất hiện một đoàn vòng xoáy linh khí thật lớn, điên cuồng cắn nuốt linh khí trong Linh Thành, nàng muốn lấy tất cả linh khí của Linh Thành làm của riêng, từ đó tăng cường thực lực của mình.

Quả nhiên là có chút thủ đoạn.

Mọi người thấy linh khí hội tụ về phía Khương Đế Giáp, sắc mặt đều biến đổi, bộ dáng kinh hoảng.

Không dám tưởng tượng nếu nhiều linh khí như vậy tràn vào trong cơ thể một người, tiện tay đánh một kích thì sẽ là tồn tại đáng sợ cỡ nào.

Duy chỉ có một mình Diệp Trường Sinh vẫn lạnh nhạt như trước, lẳng lặng nhìn Khương Đế Giáp, giống như đang nói, đến đây, bắt đầu biểu diễn đi.

Theo linh khí không ngừng hội tụ qua, vẻ mặt Khương Đế Giáp trở nên có chút điên cuồng: “Diệp Trường Sinh, hủy diệt đi.”

“Tất cả nơi này đều thuộc về ta, đợi sau khi các ngươi ngã xuống, ta sẽ truyền ra tin tức, kẻ giết người là Diệp Trường Sinh.”

Độc nhất lòng dạ đàn bà.

Nữ nhân này thực sự âm u.

Nàng giết người, ta cõng nồi.

Tính toán thật tốt.

Đúng lúc này.

Một màn kinh người xảy ra, linh khí bốn phía đột nhiên biến mất, giống như trong nháy mắt bị rút ra.

Nhưng mà đây mới chỉ là bắt đầu, đáng sợ hơn chính là linh khí trong cơ thể Khương Đế Giáp cũng bắt đầu bị rút ra.

Khuôn mặt nàng biến sắc, con ngươi phóng to: “Không thể, sao lại như vậy?”

Sự việc phát triển quá nhanh làm cho nàng ta có chút bất ngờ không kịp đề phòng, nội liễm hơi thở, ngăn cản linh khí tiếp tục tràn ra ngoài.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng ở trên người Khương Đế Giáp: “Ngươi cũng bị hút linh khí thì lấy cái gì giết ta chứ?”

Khương Đế Tịnh tức giận không thể kiềm chế: “Là ngươi.”