Chương 1668: Chỉ có như vậy? 4

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1668: Chỉ có như vậy? 4

Lửa giận tăng lên dữ dội, ba ngàn tóc đen bay lên, cả người giống như nhập ma: “Diệp Trường Sinh, ngươi nhất định phải chết.”

Diệp Trường Sinh nói: “Còn có thủ đoạn gì nữa thì cứ sử dụng, ta tiếp hết.”

Dứt lời, một ánh sáng từ trên cao bắn xuống, xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, bóng người từ trong màn sáng đi ra.

Người tới không phải là ai khác, chính là Trụ Nhất.

“Đại ca, cái này cho ngươi.” Trụ Nhất giơ tay lên đưa một linh giới cho Diệp Trường Sinh: “Đại ca, linh mạch, đạo linh, thần mạch và Trường Sinh Linh Tổ của thành này đều ở đây.”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu: “Ngươi thu hoạch cũng không tệ.”

Trụ Nhất nói: “Cũng được, miễn cưỡng lột xác hai lần. Cuối cùng đã hoàn thành sáu lần lột xác, ta đột nhiên phát hiện ra mình vô địch.”

“Thật là nhàm chán.”

Diệp Trường Sinh: “...”

Mạnh mẽ còn giả vờ.

Giờ khắc này, ánh mắt sắc bén của Khương Đế Giáp rơi vào trên người Trụ Nhất: “Cấm Kỵ Linh Tổ, ta sơ suất, lại không phát hiện ngươi trà trộn vào trong Linh Quật. “

“Là ngươi ngụy trang lừa gạt ta.”

“Diệp Trường Sinh, thì ra ngươi đã bắt đầu tính kế ta từ lâu rồi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Tính kế? Ngươi nghĩ nhiều rồi. Không phải muốn giết ta sao? Đến, giết đi!”

Khương Đế Giáp điên cuồng cười một tiếng: “Diệp Trường Sinh, ta ở Linh Thành bố trí vô số năm tháng, há sẽ bị ngươi phá hủy?”

Mọi thứ thay đổi quá nhanh.

Không ngừng mở rộng.

Cái này cũng giống như thứ kia của ngươi, mới đầu nho nhỏ, nhưng nó có thể từ từ lớn hơn, trở nên vô cùng dữ tợn khủng bố.

Vốn Khương Đế Giáp suy nghĩ rất đơn giản, chém chết Diệp Trường Sinh, thuận tiện cũng xử lỹ những tu sĩ khác trong thành.

Linh Thành vẫn là Linh Thành, nàng vẫn là nàng.

Tất cả đều sẽ không thay đổi, vô hình trung có thể đạt được vô số tài nguyên và chí bảo.

Có lẽ xuất phát từ tự tin với thực lực, Khương Đế Giáp cảm thấy việc này sẽ rất đơn giản. Nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới sự tình sẽ phát triển đến trình độ nàng ta không cách nào nắm chắc.

Hiện tại dường như đã sử dụng toàn bộ lá bài tẩy của phủ Thành chủ, thế mà Diệp Trường Sinh vẫn bình yên vô sự, đáng hận nhất chính là nhà bị trộm.

Mấy vạn năm tích lũy của nàng đều xuất hiện trong tay Diệp Trường Sinh, quả thực làm cho người ta tức hộc máu.

Giờ khắc này.

Trụ Nhất vừa nói chuyện, ánh mắt dừng ở trên người Khương Đế Giáp: “Đại ca, nữ nhân này muốn làm gì?”

“Là muốn giết huynh đệ chúng ta sao?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta cũng không làm gì mà nàng lại muốn giết chúng ta, có phải có chút quá bắt nạt người ta hay không.”

“Ta vừa vô địch đã có người muốn chết, đại ca chớ nhúc nhích, để cho ta.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi có thể cho ta một cơ hội ra tay hay không?”

Trụ Nhất dời bước đi về phía Khương Đế Giáp: “Đại ca, sao có thể để ngươi ra tay được, ngươi vẫn nên duy trì cảm giác thần bí đi.”

Thần bí?

Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu, cái gì mà duy trì cảm giác thần bí, chính là không cho ra tay, cứ như vậy thì sao người khác biết ta mạnh cỡ nào, cho nên luôn muốn bắt nạt ta.

Dương danh lập vạn, danh chấn Đại Thiên Vũ Trụ, sao lại khó như vậy?

Bịch.

Một bóng người từ trên cao bay xuống, xuất hiện bên cạnh Khương Đế Giáp, người tới là một lão bà dáng người cao lớn.

Theo bóng người bay xuống, sóng khí khủng bố bao trùm, tàn sát bừa bãi trên người Trụ Nhất.

Thực lực người này vô cùng mạnh mẽ, hẳn là tu sĩ mạnh hơn rất nhiều người mà Tôn Đại Thánh nói lúc trước.

Bà ta quay đầu nhìn Khương Đế Giáp: “Sự tình còn nằm trong tầm kiểm soát của ngươi, không cần có bất kỳ lo lắng gì, chỉ cần giết bọn họ, tất cả sẽ thuộc về chúng ta.”

“Ngươi đi chém Diệp Trường Sinh, Cấm Kỵ Chi Linh này giao cho ta.”

Trụ Nhất thấy bà ta đi về phía hắn: “Ngươi đừng tới đây, đừng tới đây, ta không thích lão thái bà, ta muốn tiểu tỷ tỷ...”

Lão bà: “...”

Trụ Nhất nói lại: “Đừng nhúc nhích, ta tự mình đến.”

Vừa dứt lời, hắn biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lại với dáng vẻ công tử nhẹ nhàng nho nhã hiền hòa, tiên khí mười phần.

Trên người hắn không có sự non nớt của thiếu niên, ngược lại làm cho người ta có một loại cảm giác trầm ổn, sau khi hoàn thành sáu lần lột xác, Trụ Nhất có thể tùy ý biến ảo dáng vẻ của mình.

Người đốn củi.

Ông lão.

Công tử.

Mỹ nhân... Không đúng, làm lại.

Ngư dân.

Trong lúc nhất thời, trong hư không buông xuống vạn tướng, tựa hồ là mỗi một chút linh khí đều có thể biến ra một hình người.

Thật đáng sợ.

Lão giả cầm quyền trượng trong tay, giơ tay vuốt vuốt chòm râu, ánh mắt dừng ở trên người lão bà: “Lão bà tử, thích ta không, dẫn ngươi đi chơi, lướt sóng!”

Khương Thiên Thu tức giận không kiềm chế được, cảm giác mình bị nhục nhã, tức giận đánh một chưởng xuống phĩa lão giả.

Đại chiến hết sức căng thẳng.

Thủ đoạn của Trụ Nhất thông thiên, bóng người còn đang huyễn hóa trong hư không, phàm phu tục tử, thương nhân ác quan, đế vương.