Chương 1669: Chỉ có như vậy? 5
Cuộc sống muôn màu, không gì không có.
Ở phía xa.
Diệp Trường Sinh nhìn Trụ Nhất thay đổi trong hư không, sắc mặt hơi đổi, sau khi hoàn thành sáu lần lột xác, hắn đích xác đã biến hóa rất lớn.
Tùy tiện một người cũng là một tồn tại vô cùng khủng bố.
Ngay sau đó, ánh mắt hắn thu hồi từ trên người Trụ Nhất, liếc mắt nhìn Khương Đế Giáp, một kiếm bay ra ngoài.
Kiếm xuyên qua hư không, chỉ thẳng vào trên người Khương Đế Giáp.
Sắc mặt nàng ta thay đổi, ống tay áo bay lên cuồn cuộn, sóng khí như biển ngăn cản ánh kiếm trước mặt...
Ầm.
Ầm.
Kiếm khí bị tiêu diệt, hóa thành hư không.
Không gian dưới sự khống chế của Khương Đế Giáp lại một lần nữa khôi phục như lúc ban đầu, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
“Diệp Trường Sinh, ngươi không giết được ta.”
Diệp Trường Sinh nói: “Các ngươi đã không chết không thôi, có thể nói cho ta biết vì sao muốn giết ta hay không, nói bởi vì tài nguyên, ta không tin.”
“Bởi vì ngươi bị sư phụ ta đùa bỡn, cho nên ngươi ghi hận trong lòng muốn giết ta, dường như lý do cũng hơi gượng ép.”
“Có dám nói cho ta biết nguyên nhân thật sự hay không?”
Khương Đế Giáp nói: “Ngươi đoán.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Khương Đế Giáp lại nói: “Ra đi, Diệp Trường Sinh thuộc về các ngươi.”
Theo âm thanh hạ xuống, ba bóng người nghiền nát không gian đi ra, sau lưng tự mang theo đặc hiệu loại này.
Uy áp khủng bố hội tụ cùng một chỗ, đồng thời nghiền ép ở trên người Diệp Trường Sinh, giống như núi tiên Cửu Thiên hạ xuống.
Không cho người ta cơ hội thở dốc.
Người tới không phải ai khác, chính là Huyền Linh Tử, Mao Tàng Cơ và Phong Oánh Khách.
Tôn Đại Thánh nói qua ba người này xem như là trụ cột vững vàng của Linh thành, tồn tại vô cùng mạnh mẽ, hiện tại Khương Đế Giáp có thể để cho bọn họ xuất hiện, hiển nhiên là tin tưởng ba người có thể chém giết Diệp Trường Sinh.
Ánh mắt ba người xẹt qua trên không trung, Huyền Linh Tử nói: “Nhiều người muốn chết như vậy, ta lại phải bận rộn.”
“Tính toán thời gian đã vạn năm chưa từng thật sự ra tay, cũng không biết lực công kích của ta mạnh cỡ nào.”
Mẹ nó.
Lại đến giả bộ.
Bây giờ ngưỡng giả bộ đã thấp như vậy sao? Ai cũng dám giả bộ.
Có thể chứa như vậy, nghĩ rằng mình là container sao?
Diệp Trường Sinh nhìn Huyền Linh Tử một cái, cười lạnh, nếu đã thích giả vờ, trong chốc lát ta sẽ đánh ngươi.
Ầm.
Ầm.
Từng tiếng nổ vang truyền ra, sóng khí bao trùm tàn phá bừa bãi trên người Diệp Trường Sinh, hắn theo tiếng nhìn qua, sắc mặt hơi đổi.
Giờ khắc này.
Nhóm người Cơ Phách Tiêu, Hách Liên Tiểu Bích, Từ Trường Khanh bị đánh bại, linh khí đánh mạnh tới khiến ba người bay ngược ra ngoài.
Ngoại trừ bọn họ ra, Tôn Nhị Thánh cũng dần dần rơi vào thế hạ phong, tuy rằng thần thể sống lại, huyết mạch thức tỉnh, nhưng dù sao thời gian cũng quá ngắn nên còn có chút xa lạ với thần thể, huyết mạch. Hơn nữa Xi Thái thật sự quá mạnh, là tồn tại có sức mạnh rất lớn.
Tồn tại có thân thể vô địch của Vũ Trụ Bỉ Mông Vương.
Xuy.
Phi kiếm bắn ra ngăn cản bốn người Thiên Địa Huyền Hoàng, Diệp Trường Sinh rất rất rất rõ ràng.
Âm mưu phía sau của Linh Thành có liên quan rất rộng, không chỉ là muốn chém giết mình, Khương Đế Giáp dám trắng trợn ra tay với Cấm Kỵ Cung, Chấn Thiên Bang, Hư Vô Đạo Đình, Hư Vô Đế Quốc, Cửu Minh Thần Vương Điện như thế, nhất định là ủ mưu đã lâu.
Muốn nói sau lưng không có âm mưu, ngược lại hắn cũng sẽ không tin tưởng.
Ra tay cứu những người này, về sau thế lực sau lưng bọn họ vẫn vô cùng có ích
Diệp Trường Sinh vẫn rất tự tin với cách lừa dối của mình.
Một kiếm ngăn Thiên Địa Huyền Hoàng, Diệp Trường Sinh bay xuống trước mặt nhóm người Cơ Phách Tiêu, nói với Tiên Mộ Tử theo sát phía sau: “Ngươi đi giúp Tôn Nhị Thánh.”
Tiên Mộ Tử nhẹ nhàng gật đầu, thân ảnh lần thứ hai lướt qua, bay về phía Tôn Nhị Thánh, từng công kích rơi xuống người Xi Thái.
Tôn Nhị Thánh quay đầu nhìn Tiên Mộ Tử: “Đa tạ.”
Tiên Mộ Tử nói: “Hợp lại giết hắn.”
Tôn Nhị Thánh nói: “Yên tâm, đợi ta quen thuộc thần thể, nhất định lấy tính mạng của hắn.”
Hai người liên thủ ngăn cản Xi Thái, thân ảnh xuất hiện trên bầu trời tòa thành, chiến đấu càng lúc càng mãnh liệt, khủng bố như vậy.
Trên mặt Khương Đế Giáp xuất hiện ý cười: “Diệp Trường Sinh, ngươi sẽ không định dùng sức một mình ngăn cản mọi người chúng ta chứ?”
Diệp Trường Sinh nói: “Ta chỉ thích nhiều người cùng nhau lên, đến đây, làm cho công kích mạnh mẽ hơn một chút.”
Khương Đế Giáp đạp gió mà đi, đi tới bên người Huyền Linh Tử: “Ra tay, chớ cho hắn cơ hội thở dốc.”
Bịch.
Bịch.
Từng bóng người bay tới, linh khí như gió lốc bao trùm, hội tụ về phía Diệp Trường Sinh.
Cơ Phách Tiêu ho nhẹ một tiếng: “Diệp tiểu hữu, thật không nghĩ tới bọn họ mạnh mẽ như vậy, là chúng ta liên lụy ngươi.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ta cũng không nghĩ tới các ngươi yếu như vậy.”
Mọi người: “...”
Ngay khi hắn vừa định ra tay, hai bóng người buông xuống, người tới không phải ai khác, chính là Tiêu Bắc, Lý Hạo Tiêu.