Chương 1672: Người tới không nhiều nha

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1672: Người tới không nhiều nha

Nói đến đây, ánh mắt hắn dừng trên người Khương Thiên Thu: “Lão bà tử, còn đánh sao, người ngươi cũng ướt rồi.”

Khương Thiên Thu kiêng kỵ nhìn Trụ Nhất, ho nhẹ một hồi, thân ảnh vội vàng biến mất tại chỗ, lúc xuất hiện lại, bà ta đi tới bên cạnh Khương Đế Giáp.

“Đế Giáp, hạo kiếp Hồng Nguyệt trên hư không chính là Diệp Trường Sinh, sự mạnh mẽ của người này không phải chúng ta có thể thừa nhận.”

Khương Đế Giáp nói: “Bà bà yên tâm, cường giả liên minh rất nhanh sẽ đến, Diệp Trường Sinh vẫn phải chết.”

Vẻ mặt Khương Thiên Thu ảm đạm: “Lần này liên minh để chúng ta diệt trừ Diệp Trường Sinh, ta luôn cảm thấy sẽ gây ra nhiễu loạn lớn.”

Vừa dứt lời, một kiếm Hồng Nguyệt từ trên chín tầng trời xuyên qua, kiếm này vô cùng to lớn, bao phủ trên người hai người Khương Đế Giáp.

Hai người đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía hư không, sắc mặt Khương Đế Giáp chợt biến đổi, Hồng Liên Nghiệp Hỏa xuất hiện trên người bao bọc kín không kẽ hở.

Ngay sau đó, nàng giơ tay đẩy lui Khương Thiên Thu ra ngoài: “Bà bà, ngươi ngăn cản trước.”

Khương Thiên Thu biến sắc, không nghĩ tới thời điểm mấu chốt mà Khương Đế Giáp cũng hy sinh mình, chính mình bảo vệ nàng ta bao nhiêu năm mà lại đổi lấy kết cục như vậy.

Lạnh lòng.

Tuyệt vọng.

Ở trong mắt bà ta, Khương Đế Giáp giống như là nữ nhi của mình, nhìn nàng từng bước đi tới hôm nay, cho dù Khương Đế Giáp để bà ta đi chết, chính mình cũng sẽ không có chút do dự nào.

Nhưng bị Khương Đế Giáp vứt bỏ như vậy, thật sự là làm cho người ta lạnh lòng, thì ra trong mắt nàng mình vẫn chỉ là một quân cờ mà thôi.

Nỗi buồn lớn hơn cái chết trong tim.

Ầm.

Một kiếm hạ xuống đánh trúng trên người Khương Thiên Thu, kiếm quang xuyên qua trên người bà ta, cả người nằm thẳng trong hư không.

Bà ta quay đầu nhìn về phía Khương Đế Giáp, một giọt nước mắt rơi xuống...

Vốn lấy thực lực của bà ta có thể ngăn cản một kiếm này, thế nhưng sau khi giao chiến với Trụ Nhất, thân thể bà ta đã trọng thương, bằng không Khương Đế Giáp cũng sẽ không được như ý.

Thấy vậy.

Mọi người trong sân bị chấn động thật sâu, nữ nhân Khương Đế Giáp này thật sự ngoan độc, ở trong mắt nàng không ai là không thể hy sinh.

Ngay sau đó.

Ánh sáng Hồng Nguyệt bao phủ Khương Thiên Thu, trước mắt bao người, bóng người biến mất không thấy, thế mà Diệp Trường Sinh lại xuất hiện.

“Còn không sử dụng chí bảo kia sao? Chẳng lẽ ngươi muốn giữ lại cho ta?”

“Chấn Thiên Chử!”

“Cấm Khu Chi Nhận!”

“Ngươi định giữ lại đến khi nào?”

Khương Đế Giáp tức giận không thôi, dưới sự bao bọc của Nghiệp Hỏa Hồng Liên mà bay lên: “Diệp Trường Sinh, đợi ngày trở về, ta nhất định lấy mạng của ngươi.”

Diệp Trường Sinh nhìn bóng lưng nàng ta rời đi: “Ngươi trốn đi, nếu ngươi trốn được, coi như ta thua.”

“Cho dù lần này ngươi la rách cổ họng cũng sẽ không có người cứu ngươi.”

Thân ảnh Khương Đế Giáp bay thẳng lên trời cao đột nhiên phát hiện mình đang ở trong một không gian kỳ dị, vô lượng kiếm khí bao phủ trên người nàng ta.

Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?

Thật ra lại không biết, lúc trước Diệp Trường Sinh ngoại trừ hóa thân thành hạo kiếp Hồng Nguyệt thì còn bày Tru Tiên Kiếm Trận trên hư không.

Hắn đã đoán được Khương Đế Giáp sẽ chạy trốn từ lâu, lúc này mới bị hắn bắt được.

“Ngươi bày trận phong ấn ta, vì sao ta lại không thể?”

“Ngươi che chắn ta, ta bao trùm ngươi.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, ánh mắt xẹt qua mọi người: “Các ngươi tốt nhất không nên rục rịch, bằng không sẽ chết rất thảm.”

Ngay sau đó từng tiếng kêu thảm thiết truyền ra, chính là tiếng của Khương Đế Giáp, nàng ta lại một lần nữa bị Diệp Trường Sinh hố.

Giờ khắc này.

Nàng ta lấy ra Chấn Thiên Chử, Cấm Khu Chi Nhận, tháp Hư Vô, Cửu Minh Thần Vương Tọa, ý đồ ngăn cản Tru Tiên Kiếm Trận giết chết.

Diệp Trường Sinh ra hiệu cho nhóm người Cơ Phách Tiêu nhìn lại: “Người là ta giết được, xem như ta giúp các ngươi báo thù, những chí bảo này tự nhiên thuộc về ta. Các ngươi sẽ không có ý kiến chứ?”

Nhóm người Cơ Phách Tiêu, Hách Liên Tiểu Bích, Từ Trường Khanh gật đầu: “Chí bảo gì chứ, những thứ này vốn thuộc về Diệp tiểu hữu.”

Tư thế vô địch của Diệp Trường Sinh khắc sâu trong đầu mọi người, ai dám ra tay với hắn?

Vì một món chí bảo mà mất mạng, không đáng.

Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Haizz, cuộc sống tịch mịch như tuyết!”

Tru Tiên Kiếm Trận bao phủ hư không, Khương Đế Giáp đặt mình trong đó có thể nói là chật vật vạn phần.

Mặc cho nàng ta sử dụng tất cả vốn liếng cũng không cách nào ngăn cản kiếm khí biến ảo khó lường xuyên qua, nàng ta cũng tinh thông trận pháp, tự xưng là thành tựu cũng không tệ lắm.

Nhưng đại trận trước mắt này, nàng ta căn bản nhìn không thấu, thật sự là quá mức quỷ dị.

Giờ khắc này.

Nàng ta đã ra hết lá bài tẩy, thế nhưng vẫn vô ích, nhìn thân thể đã bị tàn phá, nàng ta hoàn toàn hoảng hốt.

Rốt cuộc mình đã trêu chọc tồn tại đáng sợ gì?