Chương 1673: Người tới không nhiều nha 2
Khương Đế Giáp đồng ý với liên minh ra tay chém chết Diệp Trường Sinh, nàng ta đã có được toàn bộ tin tức của Diệp Trường Sinh.
Nhưng hiện tại lại cảm thấy mình bị lừa.
Tin tức giới thiệu chi tiết về Diệp Trường Sinh, bao gồm cả tất cả những gì hắn đã từng trải qua, bên trong cũng không có nhắc tới hắn mạnh như vậy, có được lá bài tẩy đáng sợ như vậy.
Tin tức của thời đại này đều không đáng tin.
Khương Đế Giáp dùng Hồng Liên Nghiệp Hỏa bao vây thân thể, may mà nàng dung hợp Hồng Liên Nghiệp Hỏa, bằng không lúc này đã chết.
Cũng không biết Hồng Liên Nghiệp Hỏa có thể ngăn cản bao lâu?
Giờ khắc này.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh xẹt qua nhóm người Mao Tàng Cơ, Phong Oánh Khách, Lâm Lôi, Xi Thái trong sân.
Mọi người đều dừng công kích, đề phòng nhìn Diệp Trường Sinh, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Tru Tiên Kiếm Trận trong hư không.
Thật ra trong lòng bọn họ rất hoảng hốt, muốn thoát khỏi Linh Thành, nhưng một tòa Tru Tiên Kiếm Trận ở đỉnh đầu, bọn họ chỉ có thể không nhúc nhích chờ đợi.
Chủ yếu là tiếng kêu thảm thiết của Khương Đế Giáp thật sự quá dọa người.
Bọn họ biết rõ thực lực của Khương Đế Giáp, có thể làm cho nàng ta phát ra tiếng kêu như thế, đại trận trước mắt có bao nhiêu khủng bố chứ?
Tru Tiên Kiếm Trận mạnh mẽ như vậy.
Cũng chính là ánh kiếm nhoáng lên một cái, mặc cho hắn là thần tiên vạn kiếp cũng khó thoát khỏi.
Diệp Trường Sinh thấy mọi người không nhúc nhích, thân ảnh chợt lóe lên xuất hiện trong Tru Tiên Kiếm Trận, chân đạp vô lượng kiếm khí, đứng trước mặt Khương Đế Giáp.
“Khương Thành chủ, cảm giác như thế nào?”
“Nhìn qua hình như ngươi rất thống khổ, ta dạy ngươi một cách sẽ không cảm giác được đau đớn.”
Thân ảnh Khương Đế Giáp đi ra từ trong Hồng Liên Nghiệp Hỏa, mắt sắp nứt ra, tức giận gào thét: “Diệp Trường Sinh, ngươi tốt nhất nên giết ta, bằng không đợi ta rời khỏi đại trận này, thề bầm thây ngươi thành vạn đoạn.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt: “Bầm thây vạn đoạn, ừm, chủ ý này không tệ, cứ như vậy làm.”
“Dễ dàng giết ngươi đối với ngươi mà nói là quá nhân từ, ngay cả người hầu làm bạn với ngươi mấy vạn năm mà ngươi cũng có thể hy sinh, tâm địa rắn rết cũng chỉ đến như thế.”
Khương Đế Giáp nói: “Thế giới võ đạo cho tới bây giờ không tồn tại chữ tình, bất kể là thân tình, hữu tình, tình yêu đều chỉ trở thành ràng buộc của võ đạo.”
“Ngươi cũng giết bao nhiêu thế lực, chúng ta đều giống nhau.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Chúng ta không giống nhau, ta không ngu xuẩn như ngươi, mặt khác ta là một người có tình có nghĩa, hơn nữa rất đứng đắn.”
Dứt lời, hắn khống chế kiếm khí bao vây Khương Đế Giáp, người sau giãy dụa trong chớp mắt đã từ từ dừng lại.
Bởi vì nàng ta phát hiện càng giãy dụa thì công kích của kiếm trận càng mãnh liệt, từng kiếm khí xuyên thấu qua Hồng Liên Nghiệp Hỏa tiến vào trong cơ thể nàng.
Khương Đế Giáp vốn tưởng rằng mình sẽ chết dưới kiếm khí, nhưng sau khi nàng ta phát hiện kiếm khí nhập thể thì đã phong ấn kỳ kinh bát mạch của nàng ta, ngay cả linh khí cũng không thể vận hành.
Đây là lá bài tẩy gì?
Ngày xưa Diệp Trường Sinh chém giết Hồng Nguyệt Thần Chủ Nguyệt Khuynh Thành đã đạt được bốn năng lực đặc biệt của nàng ta, cắn nuốt, phân thân, sao chép và phong ấn.
Hiện tại hắn sử dụng năng lực đặc biệt chính là phong ấn, Diệp Trường Sinh nói sẽ không dễ dàng chém giết Khương Đế Tĩnh, đương nhiên là nói được làm được.
Bịch.
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, một kiếm khí bay ra trói buộc Khương Đế Giáp, ngay sau đó, một bóng người được treo ở trên kiếm trận.
Đúng vậy, chính là Khương Đế Giáp.
Nàng đây là bị Diệp Trường Sinh treo lên đánh.
Bóng người treo trên kiếm trận, trên không trung nước trắng rơi xuống, đầu tiên là trên mặt nàng, sau đó từ từ chảy xuống trong miệng.
Diệp Trường Sinh nhìn nước trắng rơi xuống, mặt lộ vẻ nghi hoặc, Tru Tiên Kiếm Trận sát khí dày đặc, âm phong ầm ĩ, lúc này thì có những thứ không sạch sẽ này?
Xem ra phải tìm thời gian phải kiểm tra tòa kiếm trận này thật tốt, số lần dùng cũng không nhiều lắm, hẳn là sẽ không xảy ra vấn đề.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ lớn chấn động trời, từng tử khí lóe lên, trong nháy mắt tử khí bốc lên đã bao phủ đỉnh hư không.
Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, phát hiện bóng người từ trong tử khí bay xuống, thân ảnh như tiên, trong phút chốc uy áp mạnh mẽ bao phủ.
Không có nhiều người đến.
Chỉ có vài người như vậy, có lẽ không xử lý được ta.
Cường giả liên minh buông xuống, dẫn đầu là một lão giả áo trắng, trên người đều là hơi thở thư thái, làm cho người ta có cảm giác vô cùng bình thản.
Nhìn qua không giống người tội ác tày trời.
Thế mà còn mặc trang phục nho nhã này, dáng vẻ vô hại, thực ra tâm ngoan thủ lạt, lạt thủ tồi hoa, hoa rách trứng vỡ, vỡ nát đầy đất.
Người này tên là Khương Thánh Thiên.
Chính là một trong mười Đại minh chủ Hộ Đạo Liên Minh, cũng là Hộ Đạo Kiếm Minh lão tổ.