Chương 1674: Người tới không nhiều nha 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1674: Người tới không nhiều nha 3

Ánh mắt Khương Thánh Thiên nhìn lướt qua, sắc mặt hơi đổi, tiểu tử này thật mãnh liệt, dùng sức một mình có thể đánh Linh Thành thành như vậy.

Khó trách...

Khó trạc...

Ánh mắt Kiếm Huyền Tử thật độc.

Khi lão ta nhìn thấy Khương Đế Giáp bị treo ở trong đại trận, sắc mặt trong nháy mắt trở nên khó coi, tiện tay vung lên, một công kích bay tới Tru Tiên Kiếm Trận.

“Giết Diệp Trường Sinh.”

Ra lệnh một tiếng, bốn bóng người đạp không mà đến, công kích hội tụ lại đây, sắc mặt Diệp Trường Sinh lạnh nhạt, trên không trung trong nháy mắt xuất hiện trăm bóng người.

Chính là phân thân trong bốn thiên phú đặc biệt mà ngày xưa Nguyệt Khuynh Thành cũng từng sử dụng qua.

Theo tiếng nổ lớn truyền ra, trăm bóng người chỉ biến mất bốn, còn lại vẫn đứng ở hư không như trước.

Giờ khắc này.

Ánh mắt Khương Thánh Thiên vẫn rơi vào trên đại trận, sắc mặt hơi đổi, bởi vì lão ta phóng thích công kích lại không thể cứu được Khương Đế Giáp mà trực tiếp bị kiếm trận cắn nuốt.

Ánh mắt lão ta chợt lóe, nhìn Diệp Trường Sinh, thấy trong hư không đều là thân ảnh Diệp Trường Sinh, con ngươi hơi co rụt lại.

Người trẻ tuổi này thật kỳ lạ.

Khương Đế Giáp bị treo ngược trên không trung, trong lòng hoảng sợ, kinh ngạc lại chấn động: “Lại là lá bài tẩy, hắn còn có cực hạn hay không?”

Nàng ta lại một lần nữa bị sự yêu nghiệt của Diệp Trường Sinh làm cho chấn động, trên mặt bất giác hiện lên vẻ tuyệt vọng, nếu cường giả liên minh không cứu được nàng ta, thật sự phải chết trong tay Diệp Trường Sinh sao?

Vô số năm bố trí và nội tình, cuối cùng lại bị hủy trong tay Diệp Trường Sinh, đáng giận nhất chính là Diệp Trường Sinh nhận được toàn bộ tài nguyên của nàng ta.

Vất vả mấy vạn năm, một buổi sáng đã không còn gì, còn làm áo cưới cho Diệp Trường Sinh.

Thật sự là tức chết ta.

Trong sân ngoại trừ Khương Đế Giáp ra, những người khác cũng chấn động vạn phần.

Lý Hạo Tiêu lẩm bẩm: “Kiếm Điện có người này, lại phải đạt tới một tầm cao mới, Kiếm Huyền Tử a Kiếm Huyền Tử, vì sao vận khí của ngươi luôn tốt như vậy?”

Cơ Phách Tiêu nói: “Nếu lần này có thể sống sót trở về, ta nhất định nói cho Cung chủ biết, tuyệt đối không thể đối địch với Diệp Trường Sinh.”

Hách Liên Tiểu Bích phụ họa: “Ta cũng vậy.”

Từ Trường Khanh nói: “Ta cũng vậy.”

Lúc này, phân thân Diệp Trường Sinh trong hư không lại chủ động tiến công, kiếm khí sau lưng bọn họ hướng thẳng về phía bầu trời.

Chín mươi bảy kiếm khí hội tụ cùng một chỗ, dung hợp ra một thanh kiếm vô cùng khổng lồ. Từ xa nhìn lại, thanh kiếm này như trụ lớn đỉnh thiên lập địa, bất ngờ xuất hiện ở thế gian mênh mông.

Một bóng người hiện trên cao của kiếm lớn, vạt áo bay múa mà lên, ngạo nghễ độc lập, không khỏi làm cho người ta nhớ tới một câu nói, tiên trên trời, ngạo nghễ thế gian.

Trên đầu kiếm lớn, Diệp Trường Sinh nhìn đám người Khương Thánh Thiên bằng nửa con mắt: “Liên minh Hộ Đạo của các ngươi không có cường giả sao?”

“Ta rất không vui khi thấy các ngươi được cử tới.”

Khương Thánh Thiên nói: “Diệp Trường Sinh, lão phu đến giết ngươi đã là vinh hạnh của ngươi rồi.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi không thể.”

Khương Thánh Thiên lại nói: “Ngươi đang coi thường lão phu sao?”

Diệp Trường Sinh gật đầu: "Ngươi không thể.”

Sắc mặt Khương Thánh Thiên thay đổi, tức giận nói: “Tên nhóc ngu dốt, lão phu sẽ để cho ngươi chết rất thảm.”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Ngươi không thể.”

Khương Thánh Thiên: “...”

Mọi người: “???”

Chỉ một câu nói?

Ngươi không thể đổi câu sao?

Khương Thánh Thiên rất tức giận: “Còn chờ gì nữa, giết hắn.”

Lúc này, cả bảy người đều di chuyển, kết hợp với nhau tấn công về phía kiếm lớn, bởi vì bọn họ chắc chắn đó là bản thể của Diệp Trường Sinh.

Diệp Trường Sinh vung tay lên, kiếm lớn chỉ trời dưới chân bay ra quét ngang qua bảy người. Một tiếng nổ lớn truyền ra, kiếm lớn gãy ra từng khúc.

Bảy người bay ra ngoài.

Không biết từ khi nào, Khương Thánh Thiên xuất hiện sau lưng Diệp Trường Sinh. Thân thể bay lên, vòng xoáy khổng lồ như con rồng kiêu ngạo lao mạnh về phía trước.

Diệp Trường Sinh không quay lại, nhưng suy nghĩ khẽ động, bia vũ trụ xuất hiện sau lưng hắn, ngăn cản một đòn của Khương Thánh Thiên.

Lão già này... Rất tệ.

Thế mà lại đánh lén.

Hắn lắc đầu, bóng dáng lóe lên chém giết về phía bảy người trước mặt, sắc mặt của Khương Thánh Thiên ở sau lưng cực kỳ khó coi, lão đang bị xem nhẹ sao?

Một hành động làm nhục Khương Thánh Thiên.

Diệp Trường Sinh chính là muốn nói cho lão biết, ngươi muốn đánh lén thì ngươi cứ làm, ta không hề sợ.

Hai lòng bàn tay của Khương Thánh Thiên hướng vào nhau, như thể lão đang điên cuồng tích lũy sức mạnh. Nhìn dáng vẻ của lão ta giống như là sắp giải phóng Kamehameha* vậy.

(*Một chưởng trong Bảy viên ngọc rồng.)

Nói như thế nào cũng là cường giả cao cấp của liên minh Hộ Đạo, chiêu thức và võ công không thể nghiêm túc hơn sao?

Chẳng lẽ cường giả không phải đều hủy diệt thế giới bằng một cái búng tay, phá vỡ bầu trời bằng hơi thở của họ sao?