Chương 1675: Ngươi không thể

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1675: Ngươi không thể

Hóa ra lão không phải là cường giả.

Khi linh khí trong lòng bàn tay của Khương Thánh Thiên tăng lên, một sức mạnh đáng sợ xuất hiện, “Lượng kiếp”.

Quả cầu bay ra ngoài, bắn về phía sau lưng Diệp Trường Sinh. Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện, ngăn cản đòn tấn công của quả cầu năng lượng.

Người tới không phải là ai khác chính là Trụ Nhất.

Hắn dễ dàng bắt được quả cầu trước mặt, sau khi xoay vài vòng trên ngón tay, hắn từ từ đưa nó lên miệng và ăn từng miếng.

Sau khi ợ một hơi.

Trụ Nhất nhìn về phía Khương Thánh Thiên: “Cám ơn.”

Mẹ kiếp.

Những hành động này làm cho Khương Thánh Thiên kinh ngạc.

Hắn nuốt hết năng lượng lão phóng ra, nhiều như vậy... Nhiều năng lượng như vậy mà hắn cắn nuốt vào trong cơ thể?

Sau một lúc khiếp sợ, đôi mắt Khương Thánh Thiên híp lại, lạnh lùng nói: “Hóa ra là Cấm Kỵ Linh Tổ, không ngờ ngươi lại xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh.”

“Ngươi có thể giúp hắn đánh nhau, cũng có thể mang đến vô số tai họa cho hắn!”

Trụ Nhất lại nói: “Lão đầu, tiếp tục đánh, cho ta thêm mấy quả cầu nữa.”

Khương Thánh Thiên nói: “Được, ta sẽ giúp ngươi.”

Lão đầu này thật sự nổi giận, đầu tiên là Diệp Trường Sinh, bây giờ là Trụ Nhất, lão luôn có cảm giác hai người đang sỉ nhục mình.

Lão được liên minh cử xuống giết Diệp Trường Sinh, lão tới để giết người không phải đến để bọn họ sỉ nhục.

Xoẹt.

Một sợi dây thừng xuất hiện trong tay lão, vẻ mặt trêu tức: “Cấm Kỵ Linh Tổ, ngươi hẳn là quen thuộc với vật này!”

Phược Linh tỏa.

Trụ Nhất gật đầu: “Ta rất quên thuộc món đồ chơi này, chúng ta có chuyện muốn nói, đừng lấy thứ này ra dọa người khác có được hay không?”

Khương Thánh Thiên thấy Trụ Nhất sợ hãi: “Ngươi biết Phược Linh tỏa mạnh, mà còn không nhanh chóng chịu trói.”

Trụ Nhất vẫn không dao dộng, trong miệng lẩm bẩm, đột nhiên một cảnh tượng kinh người xảy ra, Phược Linh tỏa trong tay Khương Thánh Thiên bay vào trong tay Trụ Nhất.

“Lão đầu, những thứ này đều là ta chơi còn sót lại, ngươi chơi trước mặt ta không phải là hơi quá đáng sao.”

Khương Thánh Thiên lại bị tấn công, Phược Linh tỏa là một trong mười bảo vật của liên minh, cứ như vậy bị lấy đi sao?

Lão đã lâu không tức giận đến như vậy.

Một pháp khí lại xuất hiện trong lòng bàn tay lão, trên đó dày đặc khí đen: “Cấm Kỵ Linh Tổ, để ta xem ngươi làm sao chịu được khi bị vật này tấn công.”

Lão nói xong, vật trong lòng bàn tay lại bay đi. Nhưng lần này không ở trong tay Trụ Nhất, mà trực tiếp chui vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh.

Ta...

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Hai mắt của Khương Thánh Thiên trừng lớn như trứng gà, những chuyện liên tiếp xảy ra làm cho lão không biết phải làm sao.

Lão tới đây làm gì, đến tặng bảo vật cho người ta sao?

Đưa bảo vật cho bọn họ, không đúng, tặng bảo vật cho bọn họ chính là lão.

Lúc này.

Diệp Trường Sinh xuất hiện bên cạnh Trụ Nhất, ánh mắt nhìn Khương Thánh Thiên: “Lão đầu, Thần Ma Trấn Ngục Đỉnh thế mà lại ở trong tay liên minh Hộ Đạo các ngươi.”

Nói đến đây, hắn dừng lại, sau đó tiếp tục nói: “Tiếp theo ta sẽ hỏi ngươi một vấn đề, ta có thể cân nhắc cho ngươi chết thoải mái nếu như thành thật trả lời.”

Khương Thánh Thiên biết Diệp Trường Sinh là người của Thần Ma tộc, lão dám sử dụng Thần Ma Trấn Ngục Đỉnh là do vật này đã được sửa đổi.

Bằng không lão cũng sẽ không ngu ngốc đến mức sử dụng trước mặt Diệp Trường Sinh. Nhưng làm cho lão khiếp sợ chính là Thần Ma Trấn Ngục Đỉnh sau khi được luyện lại vẫn nhận Diệp Trường Sinh làm chủ, thật không thể tin được.

“Ngươi muốn biết tung tích của Thần Ma Huyền Thiên châu và Thần Ma Tạo Hóa giáp, đúng không?"

Nghe lão nói những lời này, Diệp Trường Sinh biết hai món đồ này chắc chắn đang ở liên minh Hộ Đạo. Hắn vốn đang muốn hỏi tung tích của hai món đồ, nhưng lúc này hắn lại thay đổi chủ ý.

“Tại sao liên minh Hộ Đạo các ngươi lại tấn công ta.”

Khương Thánh Thiên nói: “Ngươi là đệ tử của Kiếm Điện, thiên tài quái dị nhất vũ trụ Đại Thiên, lại là người thành lập vũ trụ Trường Sinh, liên minh Hộ Đạo chúng ta chắc chắn không thể giữ ngươi lại được.”

Diệp Trường Sinh nói: “Lão đầu, vẫn không nói thật.”

Hắn nói xong, sau lưng xuất hiện một vầng sáng, là một bức tranh. Bên trên lần lượt là đèn Thần Ma Cửu Long, cổng Thần Ma, bia đen Thần Ma, bản đồ Thần Ma Bá Thiên, kiếm Thần Ma Vãng Sinh, chày Thần Ma, còn có Thần Ma Trấn Ngục Đỉnh vừa mới lấy được.

Chín bảo vật của Thần Ma tộc, bảy món đã trở về vị trí.

Lúc này, ngoài bảo vật xuất hiện sau lưng Diệp Trường Sinh, kiếm vàng Thần Ma và sách Thần Ma lần lượt xuất hiện sau lưng và trong lòng bàn tay hắn.

Trong lúc nhất thời, chín tầng mây rung động, Thần Ma xuất hiện trên bầu trời, Diệp Trường Sinh dùng tư thế Thần Ma lơ lửng trong hư không.

Hắn... Hắn vẫn còn át chủ bài...

Một dòng máu tươi phun ra từ trong miệng Khương Đế Giáp.

Khương Thánh Thiên nhìn bảo vật Thần Ma tộc sau lưng Diệp Trường Sinh: “Diệp Trường Sinh, đây chính là nguyên nhân liên minh muốn giết ngươi. Ngươi có quá nhiều bảo vật, hơn nữa những bảo vật Thần Ma tộc này đều ở trong tay ngươi.”