Chương 1676: Ta nghi ngờ hắn đang thể hiệ
“Lần này, lão phu đã phát tài rồi.”
Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu: “Lão đầu, ngươi điên rồi.”
Nói đến đây, hắn dừng lại, rồi tiếp tục nói: “Xem ra ta nên đến liên minh Hộ Đạo một chuyến.”
“Liên minh của các ngươi sẽ nhanh chóng biến mất thôi.”
Khương Thánh Thiên nói: “Ngươi muốn phá hủy liên minh sao?”
Diệp Trường Sinh thờ ơ nói: “Hủy ai không phải hủy, diệt ai mà không phải diệt?”
Phá hủy liên minh Hộ Đạo?
Ánh mắt mọi người nhìn vào Diệp Trường Sinh, đều cảm thấy vô cùng chấn động, nhưng bọn họ không hề nghi ngờ.
Dù sao cho tới bây giờ Diệp Trường Sinh vẫn luôn nói giết ai thì chắc chắn sẽ giết người đó, mặc dù liên minh Hộ Đạo rất mạnh, nhưng bọn họ vẫn tin rằng việc này không làm khó được Diệp Trường Sinh.
Một nam nhân với vô số quân bài, ngươi không thể hắn có những gì.
Bất cứ khi nào ngươi nghĩ rằng mình có thể giết hắn, hắn sẽ cho ngươi một bất ngờ mới.
Bất ngờ liên tiếp làm người khác tuyệt vọng.
Tiêu Bắc quay đầu nhìn về phía Lý Hạo Tiêu: “Đại trưởng lão, vũ trụ Đại Thiên có tu sĩ nào lợi hại hơn Diệp Trường Sinh không?”
Lý Hạo Tiêu nói: “Thiếu chủ hỏi về tu sĩ của thế hệ trẻ hay thế hệ trước.”
Tiêu Bắc nói: “Tất cả.”
Lý Hạo Tiêu gật đầu: “Có vài người, nhưng chúng ta không có Kiếm Các cấm kỵ.”
Đó thực sự là một câu chuyện buồn.
Vẻ mặt Tiêu Bắc ảm đạm, lẩm bẩm: “Ta còn cho rằng chúng ta không quá chênh lệch với hắn, hiện tại xem ra chênh lệch xa cả ngàn dặm.”
“Sau khi rời khỏi Linh thành, ta muốn rời giới, bế quan tu luyện.”
Lý Hạo Tiêu nói: “Thiếu chủ, ngươi không nên tạo áp lực cho mình, dù sao không phải tất cả tu sĩ đều là Diệp Trường Sinh.”
Nói đến đây, lão dừng lại, rồi tiếp tục nói: “Năm đó trong vũ trụ xuất hiện một Kiếm Huyền Tử, hắn vô địch cho đến bây giờ, có nhiều người muốn vượt qua hắn nhưng đều chết trong lúc bế quan.”
“Thiên phú và cố gắng rất quan trọng trong võ đạo, nhưng đạo tâm cũng rất quan trọng. Không có đạo tâm mạnh, võ đạo sẽ dễ đi lạc hướng, cuối cùng chỉ hại chính mình.”
Tiêu Bắc gật đầu: “Đại trưởng lão muốn nói là.... Không nên sống dưới cái bóng của Diệp Trường Sinh.”
Lý Hạo Tiêu nói: “Nên ăn, nên uống, mọi việc đừng để trong lòng. Đây là cách ta đã sử dụng nhiều năm nay, cấp bậc vậy mà tăng lên không ít.”
“Đáng tiếc ta vẫn không thể đánh bại Kiếm Huyền Tử.”
“Có vài người mạnh cũng không có ý nghĩa, cái gì mà đứa trẻ may mắn, trời sinh, có thể diện, ở trước mặt người khác cũng chỉ là một tên cặn bã.”
“Bởi vì có sư đồ Kiếm Huyền Tử, cho dù là lẽ trời hay pháp tắc, đối với bọn họ cũng không có trói buộc nào, ngươi nói xem có tức không?”
Tiêu Bắc nói: “Đại trưởng lão, người có cảm thấy liên minh Hộ Đạo sẽ nhanh chóng biến mất không.”
Lý Hạo Tiêu gật đầu: “Chắc là sớm thôi. Diệp Trường Sinh thích nhất là diệt tộc, điều này có lẽ di truyền từ sư phụ hắn, dù sao Kiếm Huyền Tử đã từng giết một chủng tộc trong một trăm năm.”
Một trăm năm?
Một trăm năm!
Tiêu Bắc khiếp sợ ngây ra như phỗng, không nói lên lời, trong miệng giống như bị thứ gì chặn lại.
Hắn không thể nghĩ ra, làm sao có thể chém giết một thế lực trong một trăm năm.
Với tu vi của Kiếm Huyền Tử chỉ cần búng tay là có thể diệt một thế lực, có thù hận gì sao? Mà một lần giết mất đến trăm năm.
Lý Hạo Tiêu nói: “Thiếu chủ, sự thật nói cho chúng ta biết, đừng chọc sư đồ Kiếm Huyền Tử, bọn họ đều là người điên.”
Những lời này không sai chút nào.
Lấy Diệp Trường Sinh làm ví dụ, hiện tại hắn có bao nhiêu thân phận chứ?
Đệ tử Kiếm Điện.
Chủ của vũ trụ Trường Sinh.
Chủ của Thần Ma.
Đứng đầu đại hội Đạo Thống.
Hắn còn có quan hệ với đám người Lý Tiêu Dao, Dạ Không Tịch, Kiếm Phi Đạo.
Thật sự không biết, Trường Sinh điện nổi tiếng của vũ trụ Đại Thiên bây giờ, có lẽ cũng là bối cảnh của Diệp Trường Sinh.
Nhiều như vậy?
Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến da đầu người khác tê dại.
Khoảnh khắc này.
Diệp Trường Sinh đứng ngạo nghễ trong hư không, trong lòng bàn tay cầm sách Thần Ma. Ngoài ra, kiếm vàng Thần Ma giống như một xương cốt, đính sau lưng hắn.
Một tờ.
Một tờ khác.
Bất tri bất giác, hắn đã lật sách Thần Ma đến trang thứ chín, cũng chính là trang cuối cùng, thời đại Thần Ma.
Nói thật, đây là lần đầu tiên Diệp Trường Sinh mở trang thứ chín của sách Thần Ma Thư ra. Nếu không phải Khương Thánh Thiên thả Thần Ma Trấn Ngục Đỉnh ra, hắn cũng sắp quên mình có nhiều bảo vật như vậy.
Mỗi lần đều bởi vì có quá nhiều bảo vật, cuối cùng bị bỏ quên nhiều thứ. Cái này giống như người có tiền, không biết mình có bao nhiêu xe xịn, đồng hồ và cùng nữ nhân cũng như vậy.
Phiền não của mỗi người không giống nhau, đây chính là điều phiền não của Diệp Trường Sinh.
Ngày xưa hắn giết Thiếu chủ Thần Ma tộc Hoàng Vũ lấy được Thần Ma Vạn Kiếp Kim Thân, là thứ phòng ngự mạnh hơn cả Thần Ma kim thân của hắn, nhưng cho đến bây giờ đã có ai thấy Diệp Trường Sinh đã sử dụng qua chưa?