Chương 1679: Đánh dấu Linh Thành
“Ngươi vẫn luôn tìm nguồn gốc của lỗ đen vũ trụ ở trong tay liên minh Hộ Đạo, hơn nữa ta còn biết bí mật của liên minh Hộ Đạo và vũ trụ Cấm Viện. Ngươi giữ ta bên người, rất hữu dụng.”
“Bí mật gì!” Diệp Trường Sinh trầm giọng hỏi.
Khương Đế Giaps nói: “Kế hoạch tạo con người...”
Diệp Trường Sinh: “…”
Khương Đế Giáp lại nói: “Mấy năm nay vũ trụ Cấm Viện phát triển rất nhanh, hiện tại bọn họ đã di chuyển ra khỏi vũ trụ Đại Thiên, bắt đầu kế hoạch tạo con người trong hư không.”
“Kế hoạch này rất mạnh, không đơn giản như việc cho những người có huyết thống mạnh ở cạnh nhau. Theo ta được biết, những cường giả do bọn họ chế tạo ra, có thể có được sức mạnh giống như bản thể.”
“Ta biết rất nhiều bí mật của bọn họ, giữ ta lại, ngươi sẽ có được tất cả những gì ngươi muốn, bao gồm cả vùng đất vô danh được vũ trụ Cấm Viện và liên minh Hộ Đạo bảo vệ.”
Diệp Trường Sinh nói: “Tại sao ngươi lại biết nhiều như vậy.”
Đối mặt với lời thẳm hỏi của Diệp Trường Sinh, Khương Đế Giáp trầm mặc thật lâu: “Ngươi có thể thả ta xuống trước không?”
Vẫn treo như vậy, giọt nước màu trắng rơi vào trong miệng, mùi vị kia thật sự là chịu không nổi.
Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, Khương Đế Giáp từ trên không trung rơi xuống, không còn Hồng Liên Nghiệp Hỏa bảo vệ, thân ảnh nàng ta phủ đầy vết kiếm.
Làn da trắng nõn nhìn qua mà giật mình, những vết kiếm kia giống như là roi da nhỏ quất ra vậy.
Nữ nhân này đã không còn kiêu ngạo như trước, nhìn qua bộ dáng điềm đạm đáng thương. Nhưng Diệp Trường Sinh cho tới bây giờ cũng không phải là người thương hương tiếc ngọc, chứ đừng nói chi là lòng dạ đàn bà.
Không giết nàng là bởi vì nàng đích xác vẫn có chút giá trị.
“Bây giờ có thể nói chưa?”
Khương Đế Giáp nói: “Ta vốn là cháu gái của Minh chủ của Liên Minh Hộ Đạo, mấy vạn năm trước Cấm Viện Vũ Trụ đến thương lượng kế hoạch với gia gia ta, sau đó bị gia gia ta từ chối, bọn họ liền câu kết với hai vị Phó Minh chủ đả thương gia gia ta, sau đó hoạch tội để ta đi tới nơi này.”
“Mới đầu ta cũng không biết bí mật của bọn họ, còn giao tài nguyên thu được từ Linh Thành cho minh, thẳng đến sau này ta mới từ từ biết hết tất cả chuyện xảy ra năm đó, trong lòng thề nhất định phải trở về liên minh đoạt lại hết thảy thuộc về gia gia ta.”
Nói như vậy, nữ nhân này cũng là người số khổ.
Nếu như những người khác nghe được chuyện xưa này, nhất định sẽ động lòng trắc ẩn, nhưng Diệp Trường Sinh sẽ không, dù sao cho tới bây giờ hắn cũng không phải... Người tốt bụng.
Thật ra, Khương Đế Giáp nói khiến Diệp Trường Sinh cảm thấy rất hứng thú, tỷ như Liên Minh Hộ Đạo và Vũ Trụ Cấm Viện cùng nhau bảo vệ cái gì, về phần kế hoạch như nào thì cũng bình thường.
Cũng không biết là bọn họ tạo nhanh, hay là chính mình giết nhanh.
Đồng thời hố đen vũ trụ bản nguyên mà mình tìm kiếm đều ở Liên Minh Hộ Đạo, lại có chí bảo Thần Ma Tộc, không cần nghĩ nhiều, Liên Minh Hộ Đạo đã thu thập rất nhiều chí bảo và tài nguyên.
Những nơi như vậy luôn là mục tiêu hắn hướng tới.
Các ngươi muốn giết ta, ta đi lấy chí bảo và tài nguyên của các ngươi, hẳn là không có vấn đề gì.
Ngay sau đó.
Diệp Trường Sinh thu Khương Đế Giáp vào trong tháp Ngục Kiếm rồi bay tới đi tới bên người Thiên Địa Huyền Hoàng, Lâm Lôi, Xi Thái.
“Chư vị cùng nhau lên, hay là từng người một.”
Lâm Lôi thu hồi trống Quỳ Lôi, giơ tay đưa một linh giới cho Diệp Trường Sinh: “Đạo hữu, xin vui lòng nhận cho.”
“Chúng ta cũng nhất thời bị người mê hoặc, còn xin đạo hữu cho một cơ hội.”
“Chúng ta nguyện ý trung thành với công tử, trung thành tuyệt đối.”
Diệp Trường Sinh đầu tiên là thu linh giới vào hệ thống: “Thức thời, về sau các ngươi ở lại bên cạnh ta đi.”
Nói đến đây, ánh mắt hắn dừng ở trên người Lâm Lôi: “Nếu ngày sau rảnh rỗi không có việc gì, ngươi có thể dùng trống của ngươi tấu cho ta một bài không?”
Lâm Lôi: “...”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Ta không thích phản bội, các người biết chưa?”
Lâm Lôi nói: “Công tử yên tâm, chúng ta chắc chắn trung thành, công tử chỉ đâu chúng ta đánh đó.”
Diệp Trường Sinh hết sức hài lòng gật gật đầu, quay đầu, ánh mắt dừng lại ở trên người nhóm người Tiêu Bắc, Lý Hạo Tiêu, Cơ Phách Tiêu, Hách Liên Tiểu Bích: “Chư vị không có chuyện gì thì giải tán đi!”
Giờ khắc này.
Tiên Mộ Tử, Tôn Đại Thánh, Tôn Nhị Thánh đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Tướng công, hiện tại chúng ta đi đâu?”
“Trước tiên ở lại trong thành, ta còn có chút chuyện chưa xử lý xong.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, ánh mắt dừng trên người huynh đệ Tôn thị: “Tôn lão ca, sau này ngươi có tính toán gì?”
Tôn Đại Thánh nói: “Trải qua trận chiến này, ta phát hiện mình không đủ mạnh, hai huynh đệ chúng ta quyết định đi ra ngoài lịch lãm một phen, tìm kiếm cơ duyên thuộc về mình.”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu: “Như thế cũng tốt, về sau nếu lão ca có nhu cầu, cứ việc phái người đến Trường Sinh Vũ Trụ.”