Chương 1680: Đánh dấu Linh Thành 2
Tôn Đại Thánh nói: “Yên tâm, chúng ta còn có thể trở về.”
Diệp Trường Sinh giơ tay đưa mấy bình ngọc cho Tôn Đại Thánh: “Cầm đi, nghèo nhà giàu đường.”
Tôn Đại Thánh không từ chối, giơ tay lên thu bình ngọc: “Lão đệ, ngươi là kẻ địch của liên minh Hộ Đạo, chính mình cẩn thận một chút, bọn họ cây lớn... Rễ sâu, ngươi chớ có khinh địch.”
“Lão ca, ta cũng không phải người lỗ mãng.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, lôi kéo Tiên Mộ Tử rời đi. Nhìn bóng lưng hai người bọn họ rời đi, vẻ mặt Tôn Nhị Thánh mờ mịt: “Đại ca, Linh Thành đều biến thành một mảnh phế tích, Trường Sinh còn ở lại chỗ này làm gì?”
Tôn Đại Thánh nói: “Trường Sinh làm việc, há là chúng ta có thể biết sao? Đi thôi, tương lai của chúng ta còn rất dài, sớm muộn gì cũng sẽ gặp lại nhau.”
...
Vùng trời Linh Thành.
Thân ảnh Diệp Trường Sinh đột nhiên ngừng lại, Tiên Mộ Tử bên cạnh đánh giá hắn: “Tướng công, ngươi thật mạnh.”
“Liên minh Hộ Đạo chọn làm kẻ địch với tướng công, ngày chết của bọn hắn không còn xa.”
“Ta cũng không lợi hại như vậy, còn cần phải tu luyện thật tốt.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, nhìn xuống phía dưới: “Làm người phải khiêm tốn, dám đánh, dám lên, cuộc sống không thể để lại tiếc nuối.”
Khiêm tốn?
Sắc mặt Tiên Mộ Tử hơi đổi, giống như đang nói, tướng công, chân thật một chút không tốt sao?
Liên tiếp chém nhiều cường giả như vậy, tu sĩ các thế lực Đại Thiên Vũ Trụ bị dọa tới hồn phi phách tán. Ngươi ở chỗ này nói chuyện khiêm tốn với ta?
Chẳng lẽ người thực lực mạnh mẽ đều thích giả vờ?
Kiếm Huyền Tử cũng giả vờ một đời.
Diệp Trường Sinh cũng vậy.
Hai thầy trò này đều là hố chết người không đền mạng.
Trầm mặc trong chớp mắt, nàng thấy Diệp Trường Sinh dường như đang tìm cái gì đó: “Tướng công, ngươi tới đây tìm cái gì?”
Diệp Trường Sinh nói: “Đợi lát nữa ngươi sẽ biết.”
Dứt lời, mấy bóng người đi ra từ trong phế tích, đầu vừa mới lộ ra đã phát hiện sự tồn tại của Diệp Trường Sinh.
“Thật trùng hợp.”
“Thật trùng hợp.”
Mấy người từ trong phế tích đi ra, mặt như tro tàn, vốn định nhân cơ hội chiếm tài nguyên của phòng đấu giá làm của riêng, tuyệt đối không nghĩ tới Diệp Trường Sinh lại chờ bọn họ.
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Các ngươi, lấy ra đi!”
Mấy người cứ như vậy bị Diệp Trường Sinh vơ vét không còn, chỉ còn lại quần áo trên người, may mà là quần áo bình thường, bằng không Diệp Trường Sinh có thể lột sạch bọn họ.
Sau khi đạt được linh giới trong tay mọi người, tâm thần Diệp Trường Sinh khẽ động: [Hệ thống, còn không đánh dấu sao?]
Ta cũng chuẩn bị rời khỏi Linh Thành rồi.
[Nếu ngươi không nhắc nhở, ta suýt chút nữa đã quên.]
Diệp Trường Sinh: [...]
[Đinh, nhắc nhở chủ nhân, có lập tức đánh dấu Linh Thành không?]
Diệp Trường Sinh nói: [Lập tức đánh dấu!]
[Đinh, chúc mừng chủ nhân đã thành công đánh dấu Linh Thành, đạt được phần thưởng hệ thống là Sáng Thế Đạo Linh, Hồng Mông Linh Nguyên.]
Âm thanh nhắc nhở vang lên bên tai, Diệp Trường Sinh nhìn giao diện trang hệ thống, phát hiện có thêm hai linh mạch.
Sáng Thế Đạo Linh chính là một trong những đạo linh được thai nghén trong thời kỳ vũ trụ sơ khai.
Hồng Mông Linh Nguyên chính là linh nguyên mạnh mẽ nhất vũ trụ, có thể sinh sôi nảy nở ra vô hạn linh nguyên, có chức năng thúc đẩy sinh trưởng với các linh nguyên khác trong trời đất.
Nhìn giới thiệu hai linh mạch trước mắt, Diệp Trường Sinh vô cùng hài lòng gật gật đầu. Tuy rằng chuyến đi Linh Thành này cửu tử nhất sinh, nhưng thu hoạch vẫn rất phong phú.
Linh Thành hóa thành một mảnh phế tích, không biết bao nhiêu tu sĩ táng thân ở đây, thật sự là sai lầm.
Sau chiến tranh nhất định phải dọn chiến trường, mọi người cũng đều không dễ dàng, cả đám đều không nhìn thấy tư thế vô địch của hắn, ngược lại lại chôn vùi tính mạng.
Thật thảm thương, đáng tiếc.
Ngay sau đó.
Hắn phóng thích Trụ Côn, thân ảnh chợt lóe lên xuất hiện trên boong thuyền, nhìn Lâm Lôi, Xi Thái, bốn người Thiên Địa Huyền Hoàng bên cạnh, lặng yên không một tiếng động mở Thần Cung ra: “Đi vào, tìm kiếm cơ duyên thuộc về các ngươi.”
Sáu người nhìn màn sáng xuất hiện trước mắt như cánh cửa kết giới, dừng một chút, cuối cùng vẫn tiến vào trong đó.
Nếu Diệp Trường Sinh muốn giết bọn họ cũng sẽ không đợi đến bây giờ, chủ yếu là hơi thở quanh quẩn trong cửa kết giới làm cho bọn họ cảm giác vô cùng mạnh mẽ.
Rất, rất, rất khao khát muốn đi vào.
Trong lúc nhất thời, trên boong thuyền chỉ còn lại hai người Diệp Trường Sinh và Tiên Mộ Tử, người sau nói: “Tướng công, dám hỏi đi đâu?”
Diệp Trường Sinh nói: “Trở về Trường Sinh Vũ Trụ, ngươi biết đường không?”
Tiên Mộ Tử nói: “Đương nhiên.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đừng kiêu ngạo, ta đi bế quan, ngươi đến phụ trách Trụ Côn.”
Tiên Mộ Tử nhẹ nhàng gật đầu: “Tướng công yên tâm.”
Diệp Trường Sinh vừa muốn tiến vào trong lầu các bế quan, một hơi thở quen thuộc đã vọt tới. Ngay sau đó, Trụ Nhất xuất hiện trên boong thuyền.
“Đuổi kịp không?”
“Đương nhiên, ta còn có thể để cho hắn chạy sao, một luồng linh hồn thể há có thể chạy nhanh hơn ta?”