Chương 1693: Trường Sinh đạo 2
Diệp Trường Sinh xoay người nhìn ra ngoài tiểu viện, phát hiện bóng dáng xinh đẹp của Hi Khinh La xuất hiện, người sau bước vào trong viện: “Nhiều năm không gặp như vậy, thế mà ngươi còn nhớ rõ ta.”
“Sao ta có thể quên ngươi được?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Đã lâu không gặp, ngươi lại lớn, không đúng, lại mạnh mẽ.”
Hi Khinh La cười một tiếng: “Nhiều năm trôi qua như vậy, ngươi vẫn không thay đổi chút nào.”
Diệp Trường Sinh nói: “Nói bậy, sao ta lại không thay đổi, chẳng lẽ ngươi không phát hiện ta trở nên mạnh mẽ hơn sao?”
Hi Khinh La đi tới trước ngồi xuống trước bàn đá: “Có khi nào ngươi yếu đâu.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ở Trường Sinh Vũ Trụ đã quen chưa?”
Hi Khinh La gật đầu: “Cũng không tệ lắm, ngươi tìm ta tới không phải chỉ vì ôn chuyện chứ?”
Diệp Trường Sinh thay đổi cho nàng một ly trà khác: “Không vội, uống trà trước, từ từ trò chuyện.”
Dưới gốc cây cổ thụ.
Ánh sáng đi xa, màn đêm buông xuống.
Trong tiểu viện đèn đuốc chiếu rọi tựa như ban ngày.
Diệp Trường Sinh đã lâu không hưởng thụ cảm giác yên tĩnh này.
Đã quen với những ngày đánh đánh giết giết, cuộc sống yên tĩnh luôn làm cho trái tim của mọi người bình tĩnh lại.
Hi Khinh La khẽ nhấp một ngụm trà, lông mày hơi nhíu lại: “Ngươi thật sự là biết hưởng thụ, nước trà này cũng khác.”
“Ta sẽ không khách khí.”
“Tùy tiện uống.” Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Lần này ta tìm ngươi tới là muốn thương lượng chuyện Học Viện Trường Sinh.”
Cánh tay đang nâng chén trà của Hi Khinh La dừng lại: “Ngươi có ý gì, cứ việc nói cho ta biết.”
“Trước khi rời khỏi Học Viện, Tổ gia gia đã nói qua, giá trị tồn tại của Học Viện Trường Sinh chính là phục vụ ngươi, mười năm qua triết lý giảng dạy của ta cũng là như thế.”
Diệp Trường Sinh giật mình, không nghĩ tới Hi Huyền nhìn xa như vậy, ánh mắt sâu xa: “Ta chuẩn bị tuyển nhận cho Học Viện một nhóm đệ tử và phu tử mới, chia Học Viện làm hai, viện Võ Đạo và viện Kiếm Đạo.”
“Đệ tử viện Võ Đạo, thể tu, thương tu, đao tu, trận tu, phù tu, luyện dược sư, luyện khí sư đều thuộc về nơi này.”
“Đệ tử viện Kiếm Đạo cũng chỉ tu luyện kiếm đạo, ta sẽ tự mình lựa chọn vài phu tử kiếm đạo để cho bọn họ đi Học Viện bồi dưỡng đệ tử.”
“Ngươi cảm thấy ý này thế nào?”
Hi Khinh La gật đầu: “Như thế rất tốt, có thể bồi dưỡng và cho tu sĩ tài nguyên khác nhau.”
“Đợi ta trở về Học Viện sẽ bắt tay vào xử lý việc này.”
Diệp Trường Sinh nói: “Nhóm người Cổ Thiên Khải còn ở Học Viện không?”
Hi Khinh La nói: “Vẫn còn, trước mắt là Phó Viện trưởng Học Viện, có điều bọn họ bế quan đã lâu, rất ít nhúng tay vào chuyện trong Học Viện.”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Sau này ngươi là Tổng Viện trưởng Học Viện, Cổ Thiên Khải là Viện trưởng viện Võ Đạo, về phần Viện trưởng viện Kiếm Đạo thì giao cho Kiếm Nhập Tam đi.”
“Trình độ kiếm đạo của hắn rất mạnh, mấy năm nay ở đã lịch lãm trong Đạo Thống Phủ, cả người cũng trầm ổn rất nhiều.”
“Ta sẽ tự mình đi tìm hắn nói chuyện một chút. Việc ngươi cần phải làm bây giờ là tuyên bố chiếu lệnh chiêu mộ đệ tử và phu tử trong Trường Sinh Vũ Trụ. CÒn việc tuyển chọn người tiến vào học viện, ta sẽ tự mình phỏng vấn một lần.”
“Ta hiểu rồi.” Hi Khinh La nhận thấy Diệp Trường Sinh bắt đầu bố trí, bồi dưỡng thế lực thuộc về mình chẳng qua chỉ là bước đầu tiên của hắn.
Giờ khắc này, trong đầu nàng lại hồi tưởng lại lời Hi Huyền nói cho nàng biết trước khi rời đi, tương lai Trường Sinh Vũ Trụ sẽ trở thành nơi mạnh nhất trong vũ trụ, cũng sẽ chịu áp lực trước nay chưa từng có.
Chỉ cần nàng ở lại Trường Sinh Vũ Trụ trợ giúp Diệp Trường Sinh thì sẽ đạt được nhân quả khác nhau, đạt tới độ cao không thể tưởng tượng được.
Hi Khinh La chưa bao giờ hoài nghi lời tiên tổ nói, nhưng điều khiến nàng kinh ngạc chính là tiên tổ lại có thể đoán được ý đồ của Diệp Trường Sinh từ lâu.
Loại ăn ý này giữa bọn họ, có chút không bình thường.
...
Bên trong tiểu viện.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua làm cho người ta cảm thấy tâm hồn thanh thản, Diệp Trường Sinh phát hiện thế mà Cửu Sắc lại đang tu luyện, mấy chén trà ngộ đạo lại khiến hắn rơi vào trong minh tưởng lĩnh ngộ.
Con chim này không tệ, có tư chất, có tiềm năng, tương lai có hi vọng.
Nhẹ nhàng buông chén trà trong tay xuống, Diệp Trường Sinh đứng lên thư giãn cánh tay, rất thích cuộc sống hiện tại.
Bế quan mười năm, hắn phát hiện đạo tâm của mình càng lúc càng bình tĩnh, tâm như nước, hết thảy giống như kiếm đạo của hắn.
Đạo tâm như kiếm, kiếm tâm thông minh.
Ngay sau đó.
Thân ảnh của hắn biến mất không thấy, lúc xuất hiện lại đã đi vào trong tháp Ngục Kiếm, tập trung nhìn về phía trước, phát hiện Khương Đế Giáp đang cuộn mình ở một góc.
Chật vật đến cực điểm.
Bỗng nhiên nhận thấy được hơi thở của Diệp Trường Sinh, thân ảnh Khương Đế Giáp run rẩy, giống như rất sợ hãi.
Diệp Trường Sinh nói: “Xem ra mười năm nay ngươi sống không được tốt lắm.”