Chương 1694: Trường Sinh đạo 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1694: Trường Sinh đạo 3

Khương Đế Giáp đẩy mái tóc đen lộn xộn ra, gào về phía Diệp Trường Sinh: “Ngươi giết ta đi.”

“Cầu xin ngươi giết ta, van cầu ngươi.”

Âm cuối cũng có chút nghẹn ngào, mười năm này trong tháp Ngục Kiếm, nàng ta thật sự là chịu đủ rồi, thật sự không muốn ở lại đây một phút một giây nào.

Một lòng muốn chết, chỉ cầu Diệp Trường Sinh cho thống khoái.

Vốn tưởng rằng Diệp Trường Sinh phong ấn nàng ta trong tháp Ngục Kiếm rồi rất nhanh sẽ dẫn theo nàng ta đi tìm liên minh Hộ Đạo và Vũ Trụ Cấm Viện, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới cửa ải này chính là mười năm.

Mỗi ngày bị kiếm khí tàn sát bừa bãi, da thịt bong tróc, vòng đi vòng lại, chưa từng có một ngày dừng lại, cái loại thống khổ này đã không chỉ là tra tấn trên da thịt, mà cũng không ngừng tra tấn tinh thần.

Bây giờ gặp lại Diệp Trường Sinh, nàng ta không còn dũng khí sống sót, chỉ muốn mau chóng chết đi.

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, kiếm khí tàn sát bừa bãi trên không trung biến mất: “Thật ngại quá, mười năm nay ta đang bế quan, quên mất ngươi.”

“Hiện tại chúng ta có thể nói chuyện một chút về chuyện chưa biết của liên minh Hộ Đạo và Vũ Trụ Cấm Viện.”

“Nếu ngươi biểu hiện tốt, khiến ta hài lòng, có thể cân nhắc cho ngươi thống khoái.”

Khương Đế Giáp chậm rãi đứng lên, giơ tay đưa một linh giới cho Diệp Trường Sinh: “Tất cả những gì ngươi muốn biết đều ở chỗ này, ta đã chuẩn bị tốt cho ngươi từ chín năm trước, nhưng ngươi lại chậm chạp không tới, nói là đang bế quan, nhưng ta hoài nghi ngươi cố ý.”

“Người như ngươi, căn bản cũng không cần bế quan, làm sao có thể lãng phí thời gian mười năm.”

Diệp Trường Sinh nhận linh giới: “Đó là ngươi không hiểu ta, người càng mạnh, càng phải hao phí thời gian hiểu rõ chính mình.”

“Kẻ địch lớn nhất trên đời cho tới bây giờ cũng không phải là người khác, mà là bản thân mình, không cách nào vượt qua chính mình, vĩnh viễn đừng muốn trở thành cường giả thật sự.”

Khương Đế Giáp không có tâm trạng nghe Diệp Trường Sinh nói những đạo lý lớn này, hiện tại nàng ta chỉ muốn mau chóng chấm dứt cuộc sống tra tấn vô tận.

Sau khi nhanh chóng xem xét linh giới, Diệp Trường Sinh thấy bên trong đích xác có bản đồ, tấu chương, ghi chép tỉ mỉ về bí mật của liên minh Hộ Đạo và Vũ Trụ Cấm Viện.

Có thể nhìn ra Khương Đế Giáp lúc làm những thứ này rất chăm chỉ.

“Đồ đã cho ngươi, thành toàn cho ta.”

“Được!”

Thân ảnh Diệp Trường Sinh chợt lóe, biến mất trong tháp Ngục Kiếm: “Thực lực của ngươi giảm xuống ngàn trượng, ở trong tháp Ngục Kiếm cũng không kiên trì được lâu, tự nhiên sẽ hình thần câu diệt, ta sẽ không ra tay. “

Khương Đế Giáp tức giận mắng: “Diệp Trường Sinh, ngươi vô sỉ, ...”

Tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên làm cho người ta sởn tóc gáy, da đầu tê dại.

Diệp Trường Sinh chưa từng nghĩ tới muốn thả Khương Đế Giáp đi, nữ nhân này dã tâm bừng bừng, nếu dám cho nàng ta một chút hy vọng, nhất định sẽ trở thành họa lớn.

Ở lại trong tháp Ngục Kiếm chính là nơi tốt nhất của nàng ta, về phần có thể kiên trì bao lâu, vậy thì xem chính nàng ta.

...

Sau một tháng.

Việc chiêu mộ đệ tử và phu tử mới của Học Viện Trường Sinh đã bắt đầu, Diệp Trường Sinh tin Hi Khinh La có thể làm rất tốt.

Có điều, hắn vẫn phái Kiếm Nhập Tam đi học viện, dù sao về sau hắn chính là Viện trưởng viện Kiếm Đạo.

Trải qua một tháng chin cột kiếm tẩy lễ, tu vi của Kiếm Nhập Tam càng tiến thêm một bước, đã bước vào Trụ Thần đỉnh phong.

Phóng mắt nhìn toàn bộ Trường Sinh Vũ Trụ, hắn cũng là một cường giả hiếm có, lại là một kiếm tu, cho nên cho dù cùng cấp cũng rất ít người có thể đánh bại hắn.

Bên trong tiểu viện.

Diệp Trường Sinh đang sửa sang lại tài nguyên trong hệ thống, đột nhiên một bóng người xuất hiện: “Chủ nhân, ngài đã xuất quan một tháng, chúng ta không đi ra ngoài dạo một vòng sao?”

“Ta nghe nói mới phát hiện ra một bí cảnh ở Đại Thiên Vũ Trụ, có muốn cùng nhau đi xem hay không.”

“Không đi!” Diệp Trường Sinh nhìn Diễm Xích Vũ: “Ngươi không thể tĩnh tâm sao? Luôn muốn chạy ra ngoài, có phải lại muốn đi kiếm chuyện không?”

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân, ngươi thay đổi rồi, trước kia ngươi không phải như vậy, rất hoài niệm thời gian đó, chúng ta không phải đang giả vờ thì chính là ở trên đường giả vờ....”

Trong sân.

Đạo vận hồn nhiên thiên thành, mơ hồ có kiếm khí quanh quẩn.

Diệp Trường Sinh ngồi ngay ngắn bên cạnh bàn đá, khí chất siêu phàm, thong dong bình tĩnh.

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân, hình như ngươi không có ý chí chiến đấu, cả ngày dắt chim đi dạo trong tiểu viện này, con chim này có gì tốt chứ?”

“Không phải ngươi cũng là một con chim sao?”

“Ta là Luyện Ngục Thần Phượng, chim của ta lớn hơn hắn.”

Diệp Trường Sinh: “...”

Sao lại thành so chim rồi?

Xích Vũ, ta rất muốn biết rốt cuộc ngươi đã trải qua những gì, sao lại trở nên đê tiện như vậy?

Kiếp trước, có phải bởi vì tiện cho nên ngươi mới bị người ta đánh chết không?