Chương 1696: Tốt nhất chớ chọc hắn 2
Diệp Trường Sinh giơ tay lên thu linh giới vào hệ thống: “Mấy thanh thần kiếm siêu phàm là chúng nó tự động tới tìm ta, ta không trộm không cướp, không có lý do trả lại cho các ngươi.”
Lý Hạo Tiêu: “...”
Không có ý định trả Ẩm Linh Kiếm cho bọn họ, vì sao phải thu linh giới chứ?
Trong lúc nhất thời, sắc mặt mọi người trở nên cực kỳ khó coi, lặng lẽ thu linh giới về, bởi vì bọn họ biết cho dù cho Diệp Trường Sinh những linh giới này thì cũng không lấy lại được thần binh của bọn họ.
Diệp Trường Sinh lại nói: “Tất cả mọi người đều rất bận rộn, ta sẽ không giữ các ngươi lại ăn cơm, tiễn khách.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt cúi người một cái: “Chư vị, mời đi.”
Tiêu Bắc biến sắc: “Diệp công tử, làm như vậy có phải hơi khinh người quá đáng hay không?”
Ba.
Một tiếng nổ lớn truyền ra, Tiêu Bắc bị một cái tát hất văng ra ngoài, hai má đều bị đánh đến biến dạng, ngay cả mẹ hắn cũng không nhận ra.
Lý Hạo Tiêu vội vàng chắn trước mặt Tiêu Bắc: “Diệp công tử, có chuyện gì thì nói cho tốt, đừng đánh mặt.”
Diệp Trường Sinh nói: “Kiếm không thể nào trả lại cho các ngươi, nếu ai có ý kiến, hoan nghênh khai chiến với Trường Sinh Vũ Trụ.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Nhớ kỹ một câu, có thanh kiếm nào có thể không ảnh hưởng đến sự phát triển của các ngươi hay không, nhưng nếu khai chiến với Trường Sinh Vũ Trụ, các ngươi sẽ biến mất.”
“Ta không có ý gì khác, chính là nhắc nhở các ngươi một câu.”
Mọi người: “...”
Được Lý Hạo Tiêu đỡ dậy, Tiêu Bắc đi ra ngoài phủ đệ, đi về phía trước, mấy lần muốn nói chuyện, nhưng miệng đau không mở ra được.
Ngô ngô...
Ngô ngô...
Sau khi rời khỏi thành Đạo Thống, Vân Cửu Tiêu của Kiếm Tộc nổi giận: “Diệp Trường Sinh quá đáng, cứ như vậy chiếm kiếm của chúng ta làm của riêng, quả thực một chút mặt mũi cũng không cho chúng ta.”
“Thật cho rằng Trường Sinh Vũ Trụ vô địch sao? Không ai có thể trị hắn sao?”
Lý Hạo Tiêu nhìn Vân Cửu Tiêu: “Ngươi tốt nhất không nên có ý nghĩ đối địch với Trường Sinh Vũ Trụ, bằng không Kiếm Tộc các ngươi chính là Linh Thành tiếp theo.”
“Hơn nữa, Diệp Trường Sinh cũng nói không sai, là kiếm của chúng ta chủ động tìm, dựa vào bản lĩnh đạt được đồ, vì sao phải trả lại cho chúng ta?”
Vân Cửu Tiêu biến sắc: “Lý huynh, trước kia ngươi không phải như vậy, vì sao ngươi lại e ngại Diệp Trường Sinh?”
Lý Hạo Tiêu xấu hổ cười: “Đó là bởi vì ta đã thấy hắn giết người.”
Trong hư không.
Vân Cửu Tiêu hơi giật mình: “Ta cũng từng nghe qua hung danh của hắn, không nghĩ tới hắn lại khốn nạn như thế, quả thực vô sỉ đến cực điểm.”
Lý Hạo Tiêu an ủi: “Đừng tức giận, ít nhất hắn nói không sai chút nào, mất một thanh kiếm còn đỡ hơn bị diệt tộc rất nhiều.”
Một bên, Tiêu Bắc ấp úng nửa ngày, giống như đang nói, Đại trưởng lão, ta đau đến không chịu nổi, sao ngươi còn có tâm tư ở chỗ này nói chuyện phiếm chứ?
Lý Hạo Tiêu nhìn Tiêu Bắc: “Thiếu chủ, chúng ta đi thôi.”
Đến thành Đạo Thống một chuyến, cái gì cũng không đạt được, còn tổn thất một linh giới, thật sự mất cả chì lẫn chài.
Mọi người lưu luyến rời đi, chỉ có thể âm thầm nuốt xuống tức giận bị Diệp Trường Sinh đoạt kiếm, ai bảo mình không trêu nổi người ta.
Đang di chuyển về phía trước.
Kiếm Tiểu Đạo của Cự Thần Kiếm Cung quay đầu nhìn về phía Vô Danh Đạo Nhân: “Diệp Trường Sinh mạnh hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Nhanh chóng truyền tin tức cho Vũ Trụ Cấm Viện.”
“Lần sau chúng ta đến Trường Sinh Vũ Trụ, chắc chắn sẽ lấy lại thứ thuộc về chúng ta.”
Vô Danh Đạo Nhân gật đầu: “Chúng ta tới đây cũng không phải là không có thu hoạch, tin rằng đưa tin tức nơi này cho Vũ Trụ Cấm Viện, chúng ta sẽ nhận được một ít ban thưởng.”
Sắc mặt Kiếm Tiểu Đạo trầm xuống: “Đi thôi.”
...
Trong Đạo Thống Phủ.
Đạm Đài Huyền Nguyệt đứng ở bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Thiếu chủ, cứ như vậy để cho bọn họ rời đi sao?”
“Ý của Phủ chủ là... Giết tất cả bọn hắn?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Người ta chỉ đến đòi kiếm, không cần phải giết người, cho tới bây giờ ta cũng không phải là người tâm ngoan thủ lạt như vậy.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt dừng một chút, vẫn nói ra lo lắng của mình: “Thiếu chủ, những thế lực này đều rất quan trọng ở Đại Thiên Vũ Trụ. Lần này bọn họ tập thể đòi kiếm không được, có thể ghi hận trong lòng hay không?”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: “Vậy để cho bọn họ ôm hận trong lòng đi, ta thích người khác nhìn không quen ta nhưng lại không làm gì được ta.”
“Không khiến người người đều thích như ta.”
Đạm Đài Huyền Nguyệt khom người một cái, đứng dậy đi ra ngoài tiểu viện.
Trong lúc bất tri bất giác.
Một tháng nữa đã trôi qua.
Ngày hôm nay.
Tiên Mộ Tử xuất hiện trong tiểu viện, trên mặt tươi cười, vui vẻ giống như một đứa trẻ: “Tướng công, ta thành công.”
Diệp Trường Sinh nói: “Một tháng đã tìm hiểu Trường Sinh đạo, cũng không tệ lắm, lúc trước ta viết ra quyển sách này đã tốn mất ba ngày.”