Chương 1697: Tới Hỗn Độn Tộc
Tiên Mộ Tử: “...”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Đã tìm hiểu Trường Sinh, nhưng tu vi lại không đột phá, xem ra muốn đột phá đến cấp bậc sau Trụ Thần vẫn là có chút khó khăn.”
Tiên Mộ Tử gật đầu: “Tướng công nói không sai, đích xác có chút khó khăn, giống như suýt chút nữa, mỗi lần cảm giác đã đạt tới nhưng sau đó lại không được.”
“Thật sự là một cảm giác kỳ quái, nói không rõ ràng.”
Diệp Trường Sinh ra hiệu cho Tiên Mộ Tử ngồi xuống: “Kế tiếp chớ có bế quan nữa, ngươi nên đi ra ngoài một chút, tu luyện một đường phải từng bước từng bước, đương nhiên phải nước chảy thành sông, phá vỡ rào cản.”
Tiên Mộ Tử nhẹ nhàng gật đầu: “Tướng công muốn đi nơi nào, ta đi với ngươi.”
Diệp Trường Sinh cười khổ một tiếng: “Ngươi cũng không có ý định tự mình đi ra ngoài một chút sao, vì sao phải quấn lấy ta?”
Ta mới không cần.
Nếu như ta rời đi, không biết bao nhiêu mỹ nhân sẽ xuất hiện bên cạnh tướng công, đến lúc đó cho dù ta trở về, sợ là không còn cơ hội nữa.
Tiên Mộ Tử nghiêm túc nói.
Diệp Trường Sinh có chút bất đắc dĩ: “Thật ra số đào hoa của ta không được.”
Tiên Mộ Tử nói: “Tướng công ưu tú.”
“Biết thì không cần nói ra, ta sẽ kiêu ngạo.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Đi chuẩn bị, chúng ta xuất phát.”
Tiên Mộ Tử đứng lên, hôn lên mặt Diệp Trường Sinh, bước nhanh ra ngoài tiểu viện.
Chủ động như vậy, được chứ?
Lại chiếm tiện nghi của ta.
Diệp Trường Sinh lắc đầu, giống như mình bị chịu thiệt, Cửu Sắc trên cây cổ thụ trên đỉnh đầu mở miệng nói: “Trường Sinh Chi Chủ thật có phúc lớn.”
“Nhớ năm đó bên cạnh ta cũng có mỹ nhân như vậy, đáng tiếc ta không quý trọng, nếu quay lại lần nữa, ta sẽ nói với nàng...”
Diệp Trường Sinh nói: “Tỉnh lại đi, sẽ không có cơ hội làm lại.”
Cửu Sắc: “...”
Trái tim ta đau quá.
Diệp Trường Sinh lại nói: “Cửu Sắc, ngươi đã đi thành Hỗn Độn chưa?”
Cửu Sắc gật đầu: “Đương nhiên, thành Hỗn Độn đã từng là nơi mạnh mẽ nhất trong vũ trụ. Đáng tiếc tất cả cuối cùng cũng sẽ trở thành hồi ức.”
“Trường Sinh Chi Chủ muốn đi thành Hỗn Độn sao?”
“Dự định đi, ngươi có biết gần thành Hỗn Độn có bí cảnh mạnh mẽ gì, hoặc là nơi hung hiểm gì không?”
Diệp Trường Sinh trầm giọng hỏi.
Cửu Sắc nói: “Có một chỗ rất thích hợp với ngươi, chỉ là quá nguy hiểm. Ta nghe Quạ Đen nói qua chí bảo bên trong, ước chừng có thể tạo nên một tòa vũ trụ vô địch.”
Con ngươi Diệp Trường Sinh sáng ngời, trong nháy mắt đã có hứng thú: “Ở nơi nào.”
Cửu Sắc không chút do dự: “Cửu Tầng Khư.”
Diệp Trường Sinh nhớ kỹ cái tên này, nguyên bản hắn không có ý định rời khỏi thành Đạo Thống, trong khoảng thời gian này mọi việc của Học Viện Trường Sinh đã kết thúc.
Cấp bậc cũng củng cố không khác lắm.
Trận chiến Linh Thành chấm dứt, vốn nên đi liên minh Hộ Đạo, thoáng cái cũng đã qua mười năm, sợ là liên minh Hộ Đạo cũng đã quên chuyện có một người độc ác muốn tiêu diệt bọn họ.
Nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy. (Một lời nói ra dù bốn ngựa cũng khó đuổi theo.)
Nói tất tín, hành tất quả.
Hắn chính là người như vậy.
Nói diệt ngươi thì sẽ diệt ngươi.
Không có thương lượng.
[Đinh, chúc mừng chủ nhân, làm mới địa điểm đánh đấu, thành Hỗn Độn, Cửu Tần Khư.]
Âm thanh nhắc nhở của hệ thống đột nhiên vang lên bên tai, khóe miệng Diệp Trường Sinh hiện lên một nụ cười, hệ thống luôn khéo hiểu lòng người như thế.
Ngày hôm nay.
Diệp Trường Sinh rời khỏi thành Đạo Thống, đi theo chỉ có bốn người, Hư Linh Diễn, Tiên Mộ Tử, Diễm Xích Vũ và Cửu Sắc.
Trên Trụ Côn, mấy người đứng ở boong thuyền, Diễm Xích Vũ đột nhiên lấy ra một thanh trường thương vàng rực rỡ: “Chủ nhân, nếu không thử khí phi hành của ta một lần đi.”
Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng lại trên trường thương màu vàng, thương này sáng bóng trong suốt, nhìn qua rất hung tàn, Xích Vũ tựa hồ chưa bao giờ sử dụng thương này, rốt cuộc sao lại mài sáng như vậy?
“Xích Vũ, thương này của ngươi không tệ, đến đây, ngươi bắt đầu thể hiện đi, chúng ta muốn nhìn tốc độ của nó.”
Diễm Xích Vũ tiện tay vung lên, thương vàng bay ra ngoài, phát ra ánh sáng vạn trượng, trong phút chốc lại không ngừng biến lớn.
Nhưng khi thân ảnh của hắn đứng trên thân thương, lần này suýt chút nữa ngã xuống, liên tiếp thử vài lần cũng không thành công.
Hắn xoay người xấu hổ cười: “Khí phi hành mới đương nhiên có chút không quen thuộc, đợi ta cưỡi vạn lần, sẽ vô cùng thuần thục.”
Diệp Trường Sinh nói: “Chỉ như vậ? Ngươi còn muốn chúng ta đi lên, ngươi không sợ chúng ta ngã chết sao?”
Diễm Xích Vũ nói: “Vấn đề nhỏ, đừng hoảng hốt, ta thử lại lần nữa.”
Đang di chuyển về phía trước.
Cửu Sắc đột nhiên mở miệng: “Trường Sinh Chi Chủ, ngươi đi tới thành Hỗn Độn làm gì?”
Diệp Trường Sinh nói: “Lão Cửu, sau này ngươi gọi ta Trường Sinh là được, về phần đi tới thành Hỗn Độn là có chút chuyện muốn đi giải quyết một chút.”
Cửu Sắc gật đầu: “Trường Sinh tiểu hữu, mặc dù bây giờ thành Hỗn Độn xuống dốc nhưng vẫn rất nhiều cường giả như trước. Ngươi đi thì nên cẩn thận một chút, có một số gia tộc cổ xưa thì đừng nên trêu chọc.”