Chương 1700: Ta hiểu, ta đều hiểu
Yêu, yêu.
Một bên, Tiên Mộ Tử nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Tướng công, ta...”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi cũng muốn sao?”
Tiên Mộ Tử nhẹ nhàng gật đầu: “Muốn.”
Diệp Trường Sinh đưa kẹo hồ lô còn sót lại trong tay cho Tiên Mộ Tử: “Cho ngươi, nếm thử hương vị như thế nào.”
Nói đến đây, hắn nhìn Cửu Sắc, Diễm Xích Vũ: “Ta biết hai người các ngươi không thích ăn.”
Cửu Sắc âm thầm nuốt nước miếng: “Không phải là kẹo hồ lô sao, lúc từng du lịch thế giới, ta đã ăn cái này đủ rồi.”
Diễm Xích Vũ nói: “Ta ăn thịt, cũng không ăn trái cây, tuy rằng rất nhiều nước, nhưng ta vẫn thích thịt thịt.”
Diệp Trường Sinh nhìn dáng vẻ hai người cầu mà không được, ngượng ngùng cười ra tiếng: “Muốn ăn thịt, ta thấy ngươi giống như thịt.”
Diễm Xích Vũ biến sắc: “Ta coi ngươi là chủ nhân, sao ngươi luôn muốn ăn ta hả? Ý nghĩ này là rất nguy hiểm.”
Lúc này, Hư Linh Diễn đã ăn xong kẹo hồ lô trong tay: “Còn muốn một chút.”
Diệp Trường Sinh cười nói: “Đừng nóng vội, đợi ta có thời gian sẽ làm nhiều hơn cho ngươi một chút, nhất định bao no.”
Nhìn ánh mắt nhỏ đầy khát vọng của Hư Linh Diễn, Diệp Trường Sinh biết mình đã thành công bắt được dạ dày của nàng.
Kẹo hồ lô hại người không cạn này, lại gắt gao giữ Hư Linh Diễn bên người, về sau nàng nhất định sẽ không thể rời khỏi mình.
Một bên, Tiên Mộ Tử cũng ăn xong kẹo hồ lô, khẽ mút ngón tay một cái: “Tướng công, ngươi làm thật ngon.”
Diệp Trường Sinh vô cùng hài lòng gật gật đầu, không muốn làm đầu bếp kiếm tu, cũng không phải là nam nhân tốt.
...
Những ngày vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh, bất tri bất giác, bọn họ đã xuất hiện bên ngoài thành Hỗn Độn.
Diệp Trường Sinh nhìn chăm chú vào thành trì sương mù lượn lờ trước mắt, không khỏi có chút cảm khái. Đến thành Hỗn Độn lại phải đi ngang qua cả Đại Thiên Vũ Trụ.
Xa thì xa, cũng may cuối cùng đã đến.
Vút.
Một đạo tiếng phá gió xẹt qua bên tai, chỉ thấy Diễm Xích Vũ cưỡi trên trường thương màu vàng, hô to về phía Diệp Trường Sinh: “Chủ nhân, thế nào, hiện tại có phải ta cưỡi càng ngày càng vững vàng hay không?”
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Thật ngại quá, ngươi đã bị cường giả thành Hỗn Độn bao vây.”
Diễm Xích Vũ nói: “Chẳng lẽ bọn họ dám ra tay với ta sao?”
Dứt lời, từng kiếm khí từ trong thành Hỗn Độn bay ra, chỉ thẳng lên người Diễm Xích Vũ.
“Nơi này là thành Hỗn Độn, nghiêm cấm bất cứ kẻ nào sử dụng khí phi hành.”
Âm thanh vang vọng bầu trời, quanh quẩn thật lâu.
Diễm Xích Vũ tiện tay vung lên, kiếm khí tiến công tới hóa thành hư vô: “Không cho bay thì không bay, múa thương làm gậy, đây cũng không phải là thói quen tốt.”
Bịch.
Thân ảnh của hắn rơi xuống bên người Diệp Trường Sinh: “Chủ nhân, tu sĩ trong thành này thật bá đạo.”
Diệp Trường Sinh nói: “Nhập gia tùy tục, vẫn phải tuân thủ quy củ của người ta.”
Diễm Xích Vũ không thể tin được đây là lời Diệp Trường Sinh nói: “Chủ nhân, ngươi là người tuân thủ quy củ sao?”
“Ta không tin.”
Diệp Trường Sinh không nói gì, dẫn theo hai nữ và Cửu Sắc đi về phía thành Hỗn Độn.
Diễm Xích Vũ vội vàng đuổi theo: “Chủ nhân, ngươi định sau khi vào thành, trước tiên đi dạo một chút sao?”
Diệp Trường Sinh nói: “Đi dạo cái gì, trực tiếp đi liên minh Hộ Đạo làm khách.”
Việc hắn thích nhất chính là mở cửa, nhìn thấy núi, thấy may... Châm cứu, đơn giản một chút chính là trực tiếp lỗ mãng, mãng đến kẻ địch hoảng hốt.
Ngay khi bọn họ tiến vào trong thành, từng bóng người rời đi, rất nhanh lướt qua từ trên thành.
Một nén nhang trôi qua, bóng người từ trên cao bay xuống, xuất hiện trước cung điện của liên minh Hộ Đạo, bước chân nhanh như bay.
“Hà trưởng lão, chuyện gì mà vội vàng như vậy?”
Hà Tiến nói: “Diệp Trường Sinh vào thành, đang tới liên minh, ta muốn đi bẩm báo Minh chủ.”
Mọi người nghe thấy thì sắc mặt chợt biến đổi, trong mắt lộ ra hoảng sợ. Mười năm trước Liên Minh và Diệp Trường Sinh có chút ân oán, không nghĩ tới hắn lại đi tới thành Hỗn Độn.
Hắn thật sự biết chọn thời gian, liên minh đang giao chiến với Hỗn Độn Tộc, hiện tại hắn xuất hiện sẽ làm cho liên minh có áp lực rất lớn.
Có một người nói: “Nơi này chính là thành Hỗn Độn, ta không tin Diệp Trường Sinh dám muốn làm gì thì làm.”
“Nếu hắn dám động võ trong thành, tin rằng phủ Thành chủ sẽ không cho phép.”
Tiếng mọi người nghị luận tiến vào trong tai Hà Tiến, hắn tiếp tục đi về phía trước, tốc độ vô cùng nhanh, nói những điều này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Những người trong liên minh này căn bản cũng không hiểu Diệp Trường Sinh, mười năm trước hắn đi Linh Thành trước, sau đó lại bị phái đi thành Đạo Thống tìm Kiếm Nhập Tam.
Nhưng khi hắn dẫn người đến bên ngoài thành Đạo Thống, đám người Kiếm Nhập Tam đã hoàn toàn mất tích.
Về sau mới nhận được tin tức, Kiếm Nhập Tam lại ở trong Đạo Thống Phủ làm hộ vệ, đây chính là Kiếm Minh của bọn họ.
Một trong mười Đại Minh chủ của liên minh, là tồn tại có trình độ kiếm đạo siêu phàm nhập thánh, thế mà lại cam tâm tình nguyện làm một hộ vệ ở Đạo Thống phủ. Khi Hà Tiến nhận được tin tức này, hắn cảm thấy khó có thể tin, không thể tưởng tượng nổi.