Chương 1701: Ta hiểu, ta đều hiểu 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1701: Ta hiểu, ta đều hiểu 2

Cố ý tiến vào thành Đạo Thống đi tìm Kiếm Nhập Tam, người sau chỉ là nói với hắn một câu, làm kẻ địch của Diệp Trường Sinh chỉ có một con đường chết.

Hà Tiến yên lặng ghi nhớ những lời này, một mình trở về liên minh Hộ Đạo. Nhoáng một cái mười năm trôi qua, nhưng câu nói ngày đó Kiếm Nhập Tam nói vẫn thỉnh thoảng vang lên bên tai hắn.

Hiện giờ Diệp Trường Sinh tới, tới liên minh Hộ Đạo, hắn rất sợ hãi cứ bị giết như vậy.

Sau khi chuẩn bị truyền tin tức về, lập tức sẽ đi chạy trốn, rời xa liên minh Hộ Đạo và đại chiến với Diệp Trường Sinh.

Phía bên kia.

Diễm Xích Vũ trở lại bên cạnh Diệp Trường Sinh. “Chủ nhân, mới vừa rồi ta đã hỏi thăm đơn giản một chút, thành Hỗn Độn có quy củ, không được động võ ở trong thành, nếu không sẽ bị phủ Thành chủ nghiêm trị.”

“Mặt khác, mấy ngày nay Hỗn Độn Tộc và liên minh Hộ Đạo đã giao chiến ở ngoài thành. Hai thế lực lớn tổn thất nghiêm trọng, nghe nói là vì một món chí bảo.”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu: “Không nghĩ tới trong thành náo nhiệt như vậy, vậy chúng ta vừa lúc nhân cơ hội đi tiêu diệt liên minh Hộ Đạo.”

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân không phải nói phải tuân thủ quy củ của người ta sao?”

Diệp Trường Sinh khoát tay áo: “Quy củ chính là dùng để phá vỡ, việc ta thích làm nhất chính là phá vỡ rào cản, cảm giác thành tựu này...”

Diễm Xích Vũ cười hắc hắc: “Ta hiểu, ta đều hiểu.”

Nói đến đây, hắn lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, song tiêu tiểu lang quân.

Giờ khắc này, trong liên minh Hộ Đạo đã bắt đầu chuẩn bị.

Tất cả mọi như như lâm đại địch, vô cùng kinh hoàng.

Chủ yếu là do tiếng xấu bên ngoài của Diệp Trường Sinh, gia hỏa này tới, bọn hắn thật sự rất lo lắng có nên bảo vệ liên minh Hộ Đạo hay không.

Dù sao cũng có người đã ghi chép về Diệp Trường Sinh.

Liên minh Hộ Đạo có tất cả mười Minh chủ, thế nhưng Khương Thánh Thiên đã bị giết, Kiếm Nhập Ba thần phục, cho nên giờ chỉ có tám Minh chủ.

Tám người đứng trước cung điện trong liên minh Hộ Đạo, dõi mắt nhìn về phía thành Hỗn Độn ở xa, đến bây giờ bọn hắn vẫn không tin Diệp Trường Sinh dám ra tay ngay trong thành.

Cho dù liên minh Hộ Đạo và Hỗn Độn Tộc khai chiến thì bọn hắn cũng tìm rừng cây nhỏ không người ở ngoài thành, bởi vì từ trước đến nay chưa từng có ai phá vỡ quy củ của phủ Thành chủ.

Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, cho dù không được phủ Thành chủ hỗ trợ thì cũng không cần phải đắc tội.

Hai bên đều sợ hãi nếu có một phe liên hợp với phủ Thành chủ.

Có điều, nếu Diệp Trường Sinh đến, liên minh Hộ Đạo luôn có cảm giác nhà dột gặp mưa.

Đại chiến giữa bọn hắn và Hỗn Độc Tộc còn chưa kết thúc mà còn phải chống đỡ Diệp Trường Sinh, áp lực vẫn tương đối lớn.

Giờ khắc này.

Mấy người Diệp Trường Sinh cưỡi gió tiên lên, xuất hiện gần liên minh Hộ Đạo. Trong khi tiến lên, Diễm Xích Vũ trầm giọng nói: “Chủ nhân, bây giờ chúng ta ra tay với liên minh Hộ Đạo thì sẽ đắc tội Thành chủ, nhưng như vậy cũng là đang giúp Hỗn Độn Tộc.”

“Chủ nhân muốn giúp Hỗn Độn Tộc sao?”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Ta không có ý định giúp bất cứ kẻ nào, cũng không thể nói là đặc tội với Thành chủ thành Hỗn Độn. Bởi vì ngay khi bọn hắn chạy đến thì liên minh Hộ Đạo đã không còn.”

Diễm Xích Vũ: “…”

Cửu Sắc: “…”

Đơn giản là quá bá đạo.

Liên minh Hộ Đạo ở thành Hỗn Độn đã lâu, thâm căn cố đế, đương nhiên vẫn phải có nội tình. Diệp Trường Sinh muốn diệt hết bọn hắn thì chắc chắn không thể thiếu được một trận đại chiến kéo dài.

Nhưng muốn kéo dài bao lâu đây?

Diệp Trường Sinh thích tiến quân thần tốc, trực tiếp tước vũ khí đầu hàng.

Thân ảnh hắn đang đi về phía trước đột nhiên ngừng lại, nhìn sương mù mờ mịt bao vây cung điện: “Nơi đó chính là liên minh Hộ Đạo sao?”

Cửu Sắc gật đầu: “Đúng vậy, chính là liên minh Hộ Đạo.”

Diệp Trường Sinh nói: “Cung điện rất đẹp, thế nhưng rất nhanh sẽ không còn nữa.”

Đồ vật càng đẹp thì càng dễ bị phá hủy, ví dụ như… Hoa cúc.

Xoạt.

Một kiếm chỉ trời, xông thẳng lên trên.

Ngay sau đó, một màn kinh người đã xảy ra, linh khí trong trời đất điên cuồng hội tụ trên ánh kiếm.

Từ trên cao chém xuống, đánh trúng trên cung điện liên minh Hộ Đạo.

Một mạch mà thành, nước chảy mây trôi.

Nhóm người bên cạnh chấn động không thôi, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh ra tay lại sắc bén như vậy.

Hư Linh Diễn cầm xâu hồ lô đường phèn cắn một cái, trên mặt hiện vẻ không vui, thật khó ăn.

Kể từ sau khi ăn hồ lô đường mà Diệp Trường Sinh làm, ăn hồ lô của mình thật khó nuốt xuống, giống như nhai sáp.

Hư Linh Diễn vô cùng hài lòng với cách ra tay của Diệp Trường Sinh: “Có muốn ta ra tay trước tiếp diệt thành Hỗn Độn, sau đó chúng ta lại làm hồ lô đường không?”

Nói đến đây, nàng ngừng lại rồi mới tiếp tục: “Lần đầu gặp mặt, ta còn nhớ ngươi muốn mời ta ăn thịt nướng, có thật không?”