Chương 1702: Ta hiểu, ta đều hiểu 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1702: Ta hiểu, ta đều hiểu 3

Dù sao hồ lô đường đã ngon như vậy, chắc thịt nướng của Diệp Trường Sinh cũng có hương vị khác.

“Đánh nhau đi, nói chuyện ăn uống làm gì.”

“Chuyện của ta thì tự mình ta giải quyết, ngươi không nên nhúng tay.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, rồi nhìn cung điện sụp đổ phía trước, gió lốc kiếm khí còn sót lại dường như muốn chia bầu trời thành hai.”

Giời khắc này.

Trong sương mù.

Từng bóng người giống như đi mây về gió xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh, người tới trừ tám vị Minh chủ của liên minh Hộ Đạo ra thì còn có vài lão giả có thực lực mạnh mẽ.

Số lượng không ít, nhìn qua khoảng hơn trăm người.

Sắc mặt Diệp Trường Sinh hơi đổi, dưới một kiếm mà còn có nhiều người có thể sống sót như vậy, không phải rất tệ sao?

Mọi người đều tức giận nhìn Diệp Trường Sinh, tên này đúng là điên rồ, dám động thủ trong thành.

Rốt cuộc bọn hắn vẫn không hiểu rõ Diệp Trường Sinh, chỉ là thành Hỗn Độn mà muốn gò bó hắn sao?

Đúng là chuyện cười.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh lướt qua trên người mọi người: “Đều tới rồi, liên minh Hộ Đạo các ngươi hơi ít người nha.”

Đám người: “…”

Nghe đi, có giống tiếng người không?

Liên minh Hộ Đạo ít người sao?

Nếu không phải bị kiếm kia chém rụng, liên minh Hộ Đạo có thể có một ngàn người tới.

Sắc mặt lão giả cực kỳ âm trầm, khàn khàn lên tiếng: “Diệp Trường Sinh, ngươi lại dám động võ trong thành Hỗn Độn, lão phu kính ngươi là một nam nhân.”

Dứt lời, khóe mắt hắn xẹt qua sự lạnh lẽo, tiếp theo ngươi sẽ bị phủ Thành chủ hung hăng chèn ép.

Ngươi hãy đợi đến lúc bị đè xuống đất ma sát đi.

Nhưng sự tình liệu có giống như lão giả nghĩ không?

Một kiếm của Diệp Trường Sinh gây ra động tĩnh lớn như vậy, phủ Thành chủ thành Hỗn Độn cũng không phải không biết, nhưng tại sao lâu như vậy vẫn không có ai xuất hiện?

Trong phủ Thành chủ.

Một lão giả đi tới bên hồ, nhìn nam tử trung niên đang câu cá: “Thành chủ, Diệp Trường Sinh vào thành, đã bắt đầu ra tay với liên minh Hộ Đạo, chúng ta có lập tức phái người tới không?”

Nam tử trung niên nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng, sự chấn động mà ánh kiếm kia mang đến cho tới bây giờ vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Đương nhiên hắn biết Diệp Trường Sinh đã ra tay với liên minh Hộ Đạo: “Không vội, để bọn họ đánh một hồi trước. Không phải những năm nay liên minh Hộ Đạo tự xưng thực lực phát triển rất nhanh à? Vậy thì để Diệp Trường Sinh giải quyết bọn hắn một chút.”

“Đợi đến khi bọn hắn lưỡng bại câu thương, chúng ta ra tay cũng không muộn.”

Gì cơ? Ngươi không nghe lầm đâu, Thành chủ thành Hỗn Độn muốn ngư ông đắc lợi, thật sự là nam nhân hay suy nghĩ hão huyền.

Lão giả lại nói: “Thành chủ, Diệp Trường Sinh động võ trong thành, nếu chúng ta chậm chạp không phái người tới, sợ rằng sẽ khiến người khác có cớ.”

“Cảm thấy phủ Thành chủ chúng ta đang kiêng kỵ Diệp Trường Sinh.”

Nam tử trung niên xem thường: “Bổn Thành chủ không nói không ra tay. Gặp chuyện đừng hoảng hốt, tìm thời cơ tốt nhất ra tay mới là làm ít được nhiều.”

“Tên tuổi của Diệp Trường Sinh rất vang dội ở Đại Thiên Vũ Trụ, mười năm trước hắn lại có ân oán với liên minh Hộ Đạo, nhưng mười năm sau mới đến ra tay, ngươi không cảm thấy kỳ lạ sao?”

Lão giả lắc đầu: “Thuộc hạ không biết.”

Nam tử trung niên lại nói: “Chắc chắn mười năm trước Diệp Trường Sinh không nắm chắc rằng có thể đánh bại được liên minh Hộ Đạo cho nên hắn mới không dám ra tay.”

Việc này…

Người tự phụ như thế, rốt cuộc ngồi trên ghế Thành chủ thế nào vậy?

Làm như hắn hiểu rất rõ Diệp Trường Sinh.

Thật ra không biết, Diệp Trường Sinh chỉ bế quan quá thời gian mà thôi, không cẩn thận đã mười năm. Nam tử trung niên cảm thấy tất cả đều trong sự khống chế của hắn, nhưng thật ra cái gì cũng không phải.

Một bên khác.

Hỗn Độn Tộc.

Một bóng người xuất hiện, vẻ mặt vội vàng, dáng vẻ vô cùng nóng nảy. Sau khi đi vào tổ địa, một lão giả áo trắng xuất hiện trước mắt.

“Chuyện gì mà hoảng hốt như thế, liên minh Hộ Đạo đã chuẩn bị tốt để ra tay với chúng ta rồi sao?”

Người tới lắc đầu, thở dốc: “Không, không phải, là Diệp Trường Sinh tới, trực tiếp cho liên minh Hộ Đạo một kiếm.”

“Một kiếm kia thật sự quá dọa người.”

Lão giả áo trắng híp mắt lại, lẩm bẩm: “Ánh kiếm vừa rồi kia…”

Sở dĩ hắn xuất hiện ở tổ địa là bởi vì ánh kiếm kia quấy nhiễu hắn bế quan, không nghĩ tới lại đến vì liên minh Hộ Đạo.

Say khi suy tư ngắn ngủi, khóe miệng lão giả áo trắng nhếch lên: “Đi, theo ta đi nhìn một chút.”

Trên hư không.

Lão giả áo trắng dẫn theo cường giả Hỗn Độn Tộc đi tới bên ngoài liên minh Hộ Đạo. Nhìn vòng xoáy kiếm khí tràn ngập cửu thiên, thân ảnh mọi người đi về phía trước ngừng lại, trên mặt lộ ra vẻ khó có thể tin.

Trong vòng xoáy kiếm khí che khuất bầu trời, mọi người của liên minh Hộ Đạo bị bao bọc kín không kẽ hở.

Giống như ngay sau đó sẽ bị kiếm khí xé rách thành bột mịn.