Chương 1703: Ta hiểu, ta đều hiểu 4

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1703: Ta hiểu, ta đều hiểu 4

Lão giả áo trắng có chút không thể tin vào mắt mình, đây chính là tám vị Minh chủ của liên minh Hộ Đạo, mỗi người đều là cường giả Trụ Thần cấp cao, nếu tám người liên thủ khó có người có thể địch nổi.

Nhưng hiện tại bọn hắn bị người khống chế sinh tử, bị bao bọc trong vòng xoáy kiếm khí, kiếm khí đáng sợ giống như một viên cầu thật lớn gắt gao trói buộc bọn họ.

Một lão giả Hỗn Độn Tộc lên tiếng: “Lão tổ, cái này cũng quá không thể tưởng tượng nổi, kiếm đạo của người này rất khí phách.”

Hỗn Độn Huyền Lăng nói: “Kiếm đạo đỉnh phong không gì hơn thế, tuổi còn trẻ đã tu luyện kiếm đạo đến mức này. Xem ra vị trí người đứng đầu kiếm đạo vũ trụ phải đổi chủ rồi.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Liên minh Hộ Đạo xong rồi, sợ là món chí bảo kia cũng rơi vào trong tay Diệp Trường Sinh.”

Lão giả Hỗn Độn Tộc lại nói: “Lão tổ, ý của ngươi là... Diệp Trường Sinh sẽ tranh đoạt chí bảo với chúng ta sao?”

Hỗn Độn Huyền Lăng nói: “Còn cần tranh đoạt sao? Hắn vừa ra tay, ngươi ngăn cản, hay là ta có thể ngăn cản?”

“Mặt khác, lão phu nhận thấy trên người hắn có linh khí Hỗn Độn vô cùng mạnh mẽ, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?”

Lão giả biến sắc: “Lão tổ nói là, Diệp Trường Sinh là người của Hỗn Độn Tộc ta?”

Vẻ mặt Hỗn Độn Huyền Lăng nghiêm túc: “Chúng ta chỉ là chi nhánh của Hỗn Độn Tộc. Linh khí Hỗn Độn trong cơ thể hắn còn thuần túy hơn chúng ta, huyết mạch cũng mạnh hơn ta vô số lần.”

“Nếu lão phu không đoán sai, hắn hẳn là dòng chính của Hỗn Độn Tộc.”

“Về phần rốt cuộc hắn có thân phận gì, đợi sau khi đại chiến chấm dứt, chúng ta lại đi xác nhận!”

Lão giả dường như có chút không cam lòng: “Lão tổ, chí bảo cứ như vậy chắp tay cho người ta sao?”

Hỗn Độn Huyền Lăng nói: “Bất kỳ chí bảo nào cũng không quan trọng bằng sinh mệnh, nhớ kỹ một câu, làm người không nên quá tham lam, đã trong số mệnh thì cuối cùng sẽ có, không trong số mệnh thì không nên cưỡng cầu.”

Lão giả lại nói: “Lão tổ, vậy vì sao chúng ta phải tranh đoạt chí bảo với liên minh Hộ Đạo?”

Đây là đang chất vấn sao?

Hỗn Độn Huyền Lăng quay đầu, ánh mắt rơi vào trên người lão giả: “Hồng trưởng lão, ngươi nói hơi nhiều rồi đấy.”

Hỗn Độn Hồng: “...”

Có vấn đề thì không phải để hỏi à?

Ánh mắt Hỗn Độn Huyền Lăng lần thứ hai rơi vào viên cầu được tạo bằng kiếm khí, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc. Diệp Trường Sinh rõ ràng có thể trực tiếp chém giết tám người, vì sao chậm chạp không chịu ra tay.

Trong một ý niệm sinh tử, Diệp Trường Sinh là chúa tể hết thảy.

Bên kia, Cửu Sắc quay đầu, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, kiếm đạo thật đáng sợ, một niệm kiếm vực tự thành, hắn quá khủng bố.

Vốn tưởng rằng đại chiến giữa Diệp Trường Sinh và liên minh Hộ Đạo sẽ kéo dài thật lâu, nhưng không nghĩ tới lại nhanh như vậy.

Nhanh đến mức làm cho người ta nghẹt thở.

Tám Minh chủ bị nhốt trong viên cầu kiếm khí, những người khác của liên minh Hộ Đạo, ngay cả dũng khí tiến lên cũng không có.

Thân ảnh run rẩy không ngừng lui về phía sau, kiêng kỵ nhìn Diệp Trường Sinh, cảm giác đối phương muốn giết chết bọn họ còn đơn giản hơn là nghiền nát một con kiến.

Diệp Trường Sinh di chuyển về phía viên cầu kiếm khí, ánh mắt rơi vào trên người tám Minh chủ: “Vấn đề mà ta hỏi các ngươi, suy nghĩ thế nào?”

“Đừng thử thách sự kiên nhẫn của ta.”

Giờ khắc này, sắc mặt tám người khó coi đến cực điểm, thúc dục linh khí mạnh mẽ ngăn cản kiếm khí tàn phá bọn họ, vẫn như trước có ý đồ muốn thoát khỏi sự trói buộc của kiếm khí.

Điều khiến bọn họ không nghĩ ra chính là... Đại chiến đến đây, vì sao người của Thành chủ thành Hỗn Độn đến bây giờ vẫn chưa tới.

Lữ Thần Thông cố ý, là muốn đợi bọn họ và Diệp Trường Sinh lưỡng bại câu thương, hắn mới ra tay thu dọn tàn cục.

Muốn nhân cơ hội áp chế liên minh Hộ Đạo, nghĩ tới đây, lão giả cầm đầu cười khổ.

Lữ Thần Thông, ngươi khôn khéo một đời, lần này xem như thông minh quá sẽ bị thông minh hại.

Diệp Trường Sinh đánh bại bọn họ căn bản không cần tốn nhiều sức, Lữ Thần Thông muốn ngồi mát ăn bát vàng, quả thực chính là nằm mơ giữa ban ngày.

Trong khi đó.

Trong phủ Thành chủ, Lữ Thần Thông nhận được tin tức, cả người trong nháy mắt không bình tĩnh, sao lại hoàn toàn không giống với tưởng tượng của hắn.

Tám đại Minh chủ nhanh như vậy đã bại sao?

Diệp Trường Sinh mạnh mẽ như vậy sao?

Bọn họ ngay cả cơ hội giãy dụa cũng không có, trong lúc nhất thời, hắn có chút không biết nên lựa chọn như thế nào.

Vốn là muốn ngư ông đắc lợi, hiện tại Diệp Trường Sinh biểu hiện ra thực lực, chỉ có thể dùng từ nghịch thiên để hình dung.

Đi, có thể bị Diệp Trường Sinh xử lý.

Không đi, uy nghiêm phủ Thành chủ sẽ rơi xuống ngàn trượng.

Thật loạn.

Sao lại đụng phải một tên biến thái như vậy.

Chần chờ thật lâu, Lữ Thần Thông đột nhiên mở miệng: “Đi thông báo mười đại cung phụng, theo bản Thành chủ cùng đi liên minh Hộ Đạo.”