Chương 1704: Ta hiểu, ta đều hiểu 5

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1704: Ta hiểu, ta đều hiểu 5

Vì sự phát triển lâu dài của phủ Thành chủ, hắn vẫn kiên trì đi một lần, suy nghĩ trong đầu xoay nhanh, nghĩ nên làm sao ứng phó với chuyện sắp xảy ra.

Trong viên cầu kiếm khí, tám đại Minh chủ hai mặt nhìn nhau, đều trầm mặc không nói. Trong lòng bọn họ rõ ràng, nếu trả lời câu hỏi của Diệp Trường Sinh, một giây sau, bọn họ sẽ mất đi giá trị rồi sẽ bị giết chết.

Một người trầm giọng nói: “Kiếm đạo của Diệp Trường Sinh có chút quỷ dị, chúng ta càng giãy dụa, hắn trói buộc càng lợi hại, thương tổn cũng không ngừng gia tăng.”

Lão giả cầm đầu nói: “Kiên trì thêm một lát nữa, Tổng Minh chủ lập tức sẽ trở lại, đến lúc đó hắn nhất định có thể cứu chúng ta đi ra ngoài, đây là sơ suất mới để cho Diệp Trường Sinh có cơ hội lợi dụng được.”

Một người phụ họa nói: “Đúng vậy, ta thật sự không nghĩ tới kiếm đạo của hắn lại kinh khủng như vậy.”

“Nói đến cũng kỳ quái, vì sao mỗi một thời đại đều có một kiếm tu vô cùng mạnh mẽ chứ?”

“Đây hoàn toàn không cho các tu sĩ khác cơ hội trưởng thành.”

Đang lúc mấy người nói chuyện, trên hư không truyền đến một hơi thở khủng bố, ngay sau đó một ánh sáng bạc hạ xuống, như thiên thạch rơi xuống từ ngoài vũ trụ.

Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn lại, vẻ mặt lạnh nhạt tự nhiên: “Lại một người tới chịu chết sao? Không đúng, hơi nhiều người.”

Ầm.

Một tiếng nổ lớn truyền ra, vòng xoáy kiếm khí bao phủ trên người tám người vỡ ra, vô lượng kiếm khí bắn ra ngoài.

Cuối cùng tám người cũng được tự do, rất nhanh tăng tu vi lên tới cao nhất, sợ Diệp Trường Sinh lại phong ấn bọn họ.

Quả thực quá mẹ nó sợ hãi.

Bịch.

Một bóng người bay xuống, chính là Tổng Minh chủ của liên minh Hộ Đạo - Lạc Vô Cực.

Một bộ áo trắng như tuyết, vạt áo lay động như tiên, hơi thở trên người hắn hùng hậu bá đạo làm cho người ta cảm giác hết sức ngột ngạt.

Không hổ là Tổng Minh chủ của liên minh Hộ Đạo, thủ đoạn vẫn vô cùng sắc bén, từ một kích phá vỡ vòng xoáy kiếm khí của Diệp Trường Sinh, có thể nhìn ra người này tuyệt đối không phải hạng người tầm thường.

Lạc Vô Cực thong dong bình tĩnh đi tới, tám người vội vàng ôm quyền: “Bái kiến Lạc Minh chủ.”

“Kẻ địch trước mắt, không cần đa lễ.” Lạc Vô Cực giơ tay lên ý bảo mọi người đứng dậy, ánh mắt vẫn dừng ở trên người Diệp Trường Sinh: “Bản Minh chủ không đi tìm ngươi, ngươi lại chủ động đưa tới cửa.”

Diệp Trường Sinh nói: “Vậy vì sao ngươi không tìm ta, để cho ta bế quan mười năm tăng lên tu vi, lần này các ngươi đều đánh không lại ta đi.”

Lạc Vô Cực: “...”

Diệp Trường Sinh lại nói: “Chúng ta không vội vàng động thủ, chờ người ngươi mang đến vào vị trí, ta muốn đánh toàn bộ các ngươi.”

Trên khuôn mặt nho nhã của Lạc Vô Cực hiện lên ý cười khinh thường: “Diệp Trường Sinh, ngươi quá cuồng vọng.”

“Ngươi biết ta dẫn theo ai tới không? Ta nói, lần này, không ai có thể cứu ngươi.”

Trên hư không có uy áp mạnh mẽ như vậy, Diệp Trường Sinh há lại không phát hiện ra sao? Người đến rất mạnh mẽ, nhưng hắn sẽ sợ hãi sao?

Với một người có được lòng vô địch, kẻ địch càng mạnh, chỉ làm cho hắn càng hưng phấn, chiến ý càng tăng vọt.

Bế quan mười năm, tu vi đột phá mấy chục cấp bậc nhỏ, không tìm người thử một lần hiện tại mạnh bao nhiêu sao?

Bằng không, trong lòng hắn cũng không đếm được.

Bịch.

Bịch.

Từng bóng người xuất hiện bên người Lạc Vô Cực, bọn họ đều mặc trường bào màu đen, ở trước ngực vẽ một tấm đồ đằng màu trắng, nhìn qua giống như bốn thần thú đang cắn nuốt một thanh thần binh.

Diệp Trường Sinh mở Động Hư Chi Nhãn, sau khi kiểm tra đơn giản lại phát hiện những người này là cường giả Vũ Trụ Cấm Viện.

Cuối cùng cũng gặp được bọn hắn.

Cho đến bây giờ hắn còn nhớ như in, khi thực lực của hắn nhỏ yếu, cường giả Vũ Trụ Cấm Viện đã buông xuống ra tay với hắn.

Khuôn mặt từ trên trời giáng xuống kia cho đến bây giờ vẫn còn khắc trong đầu hắn.

Một đường đi tới tới, hắn gặp được Côn Bằng công tử của Côn Bằng Tộc, gặp được Dương Thần ở tầng thứ tư thư viện Vũ Trụ Cấm Viện.

Từ trong miệng bọn họ biết được một ít tin tức về chiến trường cổ cấm kỵ, sau lưng đều có Vũ Trụ Cấm Viện, Diệp Trường Sinh vẫn hoài nghi kiếp trước mình có ngàn vạn quan hệ với Vũ Trụ Cấm Viện.

Hiện giờ cách bọn họ gần như vậy, rất nhanh là có thể lấy được đáp án mình muốn.

Cuối cùng cũng đến ngày này.

Giờ khắc này.

Linh Phần Thiên trầm giọng nói: “Lạc Minh chủ, chúng ta tới đúng lúc, gặp được Diệp Trường Sinh ở thành Hỗn Độn, sau khi chém giết hắn, bá nghiệp của chúng ta sẽ tiến triển nhanh hơn.”

Nói đến đây, hắn ta dừng một chút, ánh mắt dừng ở trên người Diệp Trường Sinh: “Để cho sư phụ ngươi đến, lão phu không muốn bắt nạt ngươi.”

Diệp Trường Sinh suýt chút nữa cười ra tiếng, lão đầu này chưa tỉnh ngủ hay là đầu óc không tiện sử dụng?

“Ngươi chắc chắn muốn tìm sư phụ ta sao?”

Linh Phần Thiên nói: “Vũ trụ truyền rằng không người nào có thể đánh bại Kiếm Huyền Tử, lão phu cũng muốn thử một lần.”