Chương 1708: Ta hiểu, ta đều hiểu 9

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1708: Ta hiểu, ta đều hiểu 9

Giờ khắc này.

Ánh mắt mọi người đồng loạt rơi vào trên người Lạc Vô Cực, vòng xoáy hố đen sau lưng hắn ta trong nháy mắt đã dừng lại.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Chạy trốn được một nửa đột nhiên dừng lại, Lạc Vô Cực phát hiện kiếm khí mạnh mẽ trong không trung đang điên cuồng cắn nuốt về phía hắn ta.

Kiếm khí phong ấn hắn ta lại, quanh không trung là một màu trắng xóa, giống như vạn dặm bị đóng băng vậy.

Lạc Vô Cực ở trong kiếm khí, nhìn qua nhỏ bé như vậy, tựa như con kiến hôi vậy. Trong mắt hắn ta lộ vẻ sợ hãi, trên mặt tái nhợt như tờ giấy.

Hóa ra ta cũng không thể ngăn cản một kích của hắn.

Nhìn thấy cảnh này.

Khuôn mặt tám Minh như tro tàn, vừa mới nhìn thấy một cơ hội sống lại tan vỡ, bọn họ nên đi đâu?

Muốn chạy trốn, lại không cách nào di chuyển.

Vài lão giả Vũ Trụ Cấm Viện thúc dục linh khí, cố gắng giãy dụa, ý đồ muốn nghiền nát kiếm khí trói buộc.

Diệp Trường Sinh ngẩng đầu nhìn Lạc Vô Cực trong hư không đang bị phong ấn: “Các ngươi làm ta quá thất vọng, cũng không có cơ hội nghĩ ra chiêu thứ hai.”

“Thực lực như các ngươi còn kiếm chuyện...”

Nói đến đây, hắn ngừng lại, không có ý định tiếp tục nói tiếp, cảm giác chính là lãng phí miệng lưỡi.

Thật sự... Thật sự... Thật sự rất thất vọng.

Liên minh Hộ Đạo chỉ như vậy, ngươi bảo vệ cái gì.

Còn có Linh Phần Thiên mà Vũ Trụ Cấm Viện phái tới muốn khiêu chiến sư phụ hắn, ngươi nói những người này có phải điên rồi không?

Bịch.

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, từng linh giới từ không trung bay xuống, rơi ở trước mặt hắn.

Sau khi kiểm tra đơn giản, lòng bàn tay xuất hiện hai sương mù màu đen, trong đó có hai kiện chí bảo xoay tròn, chính là Thần Ma Huyền Thiên Châu và Thần Ma Tạo Hóa Giáp.

Ngay sau đó.

Thần Ma Huyền Thiên Châu và Thần Ma Tạo Hóa Giáp chui vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh, trên đỉnh đầu xuất hiện một bức tranh.

Trong phút chốc, Thần Ma Cửu Bảo đồng loạt trở về vị trí, từng ánh sáng màu đen xuất hiện trên bản vẽ, kết nối nhanh chóng với nhau.

Thần Ma Cửu Long Đăng đốt lên, chín thần long màu đen kéo đăng, long ngâm vang vọng cửu thiên thập địa, thần long màu đen sống động như thật giống như lúc nào cũng có thể bay lượn cửu thiên, cắn nuốt vô tận tinh vực.

Ánh mắt Diệp Trường Sinh dừng lại trên Thần Ma Cửu Long Đăng, lẩm bẩm, đây là thần đèn Aladdin sao?

Theo đó, Thần Ma Môn mở ra, tiếng gió xào xạc, thảo mộc giai binh, trong Thần Ma Môn đen kịt như vực sâu tựa hồ ẩn chứa sức mạnh Thần Ma vô tận.

Thần Ma Huyền Bi sáng lên.

Thần Ma Bá Thiên Đồ che khuất mặt trời.

Thần Ma Vãng Sinh kiếm một kiếm tru thiên.

Thần Ma Xử, Thần Ma Trấn Ngục Đỉnh, Thần Ma Huyền Thiên Châu, Thần Ma Tạo Hóa Giáp lần lượt phóng thích ra sức mạnh vô cùng mạnh mẽ.

Toàn bộ bức tranh càng ngày càng cụ thể, ngay khi Diệp Trường Sinh chuẩn bị nhìn rõ trên bức tranh này ghi lại cái gì thì bức tranh đột nhiên bắn xuống, trực tiếp dung hợp cùng một chỗ với thân thể hắn.

Điều đáng sợ nhất là... Chín chí bảo tựa hồ cũng dung hợp với thân thể hắn, còn tìm được vị trí tương ứng.

Thần Ma Huyền Bi dung hợp với lưng.

Thần Ma Huyền Thiên Châu dung hợp với mắt.

Thần Ma Môn dung hợp với ngực.

Thần Ma Vãng Sinh Kiếm dung hợp với xương.

Thần Ma Tạo Hóa Giáp dung hợp với da.

Thần Ma Trấn Ngục Đỉnh dung hợp với tay.

Thần Ma Cửu Long Đăng dung hợp với con ngươi.

Thần Ma Bá Thiên Đồ dung hợp với hồn.

Thần Ma Xử...

Diệp Trường Sinh chỉ muốn nói một câu, nhị đệ ta vô địch thiên hạ.

Theo chín chí bảo Thần Ma Tộc dung nhập vào trong cơ thể, Diệp Trường Sinh cảm thấy thật sự quá tốt.

Thật sự, chính là cái loại cảm giác đột nhiên mình lại mạnh mẽw hơn rất nhiều.

Rốt cục tập hợp đủ chín chí bảo Thần Ma Tộc, bức tranh kia cũng xuất hiện, mặc dù hiện tại còn không biết là gì.

Có điều, hắn cũng không phải rất sốt ruột, tìm thời gian từ từ nghiên cứu, đồ đạc ở trên người hắn, đó chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Diệp Trường Sinh nội liễm tâm thần, nhìn đám người Lạc Vô Cực bị phong ấn trên không trung, bọn họ tựa hồ không có giá trị.

Giơ tay lên xẹt qua không trung, kiếm khí phong ấn trực tiếp bị xóa bỏ, mọi người cũng theo đó biến mất, bỏ mình tiêu tan.

Khủng khiếp như vậy.

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn mấy người bên cạnh: “Chúng ta đi thôi!”

Hư Linh Diễn nói: “Chuyện nơi này đã kết thúc, có phải có thời gian làm hồ lô đườn cho ta hay không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Có, lần này ta sẽ giúp ngươi làm.”

Sắc mặt Diễm Xích Vũ hơi biến đổi: “Chủ nhân, ngươi hiện tại đã mạnh mẽ như thế, căn bản không cho chúng ta cơ hội ra tay.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Trách ta quá mạnh sao? Ngươi nên trách bọn họ quá yếu. Không sao đâu, sau này ta sẽ tìm cho ngươi một cái gì đó mạnh mẽ hơn.”

Diễm Xích Vũ nói: “Chủ nhân, ngươi hãy nhìn kỹ, lần sau có cơ hội ta sẽ bộc lộ tài năng cho ngươi, đến bao nhiêu người ta đều an bài rõ ràng.”