Chương 1709: Khởi Nguyên Đồ
Diệp Trường Sinh gật gật đầu: “Ta nhớ kỹ.”
Cửu Sắc chỉ lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, trong lòng thầm nói, hắn làm được, hắn thật sự làm được.
Thì ra một mình hắn có thể giải quyết, khó trách không mang theo nhiều người như vậy.
Không nên.
Ta nhớ rõ liên minh Hộ Đạo trước kia không phải yếu như vậy.
Nghĩ tới đây, hắn vốn định nói cho Diệp Trường Sinh, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt trở về, chỉ có thực lực của Diệp Trường Sinh, ai tới cũng không có tác dụng.
Đúng lúc này.
Mấy bóng người xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, khom người một cái: “Lão phu Hỗn Độn Huyền Lăng, bái kiến Diệp công tử.”
Diệp Trường Sinh nói: “Các hạ tìm ta có chuyện gì sao?”
Hỗn Độn Huyền Lăng nói: “Muốn mời Diệp công tử tới Hỗn Độn Tộc làm khách.”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Ngươi và ta lần đầu tiên gặp mặt, ta sẽ không đi Hỗn Độn Tộc, hơn nữa các ngươi cũng không phải Hỗn Độn Tộc thật sự.”
Nghe tiếng, Hỗn Độn Huyền Lăng biến sắc, vội vàng nói: “Diệp công tử biết Hỗn Độn Tộc chân chính ở nơi nào sao?”
“Hay là nói Diệp công tử vốn là người của Hỗn Độn Tộc.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu: “Ta là người bình thường, không phải người của Hỗn Độn Tộc.”
Hỗn Độn Huyền Lăng lại nói: “Huyết mạch Hỗn Độn trong cơ thể công tử rất thuần túy, há lại không phải người của Hỗn Độn Tộc. Lão phu có thể dẫn công tử đi Hỗn Độn Tộc, không biết công tử có hứng thú hay không?”
Hỗn Độn Tộc không phải bị một kiếm của Linh hủy diệt rồi sao, như thế nào còn tồn tại?
Diệp Trường Sinh nói: “Dẫn đường, ta đi xem một chút.”
Hỗn Độn Huyền Lăng còn lo lắng Diệp Trường Sinh sẽ không đồng ý, nghe vậy thì vội vàng nói: “Diệp công tử mời.”
Đoàn người dưới sự dẫn dắt của Hỗn Độn Huyền Lăng đi về phía Hỗn Độn Tộc. Trong lúc đi về phía trước, Diệp Trường Sinh trầm giọng hỏi: “Sau khi vào thành, nghe nói Hỗn Độn Tộc đang tranh đoạt một món chí bảo với liên minh Hộ Đạo, có việc này không?”
Hỗn Độn Huyền Lăng nói: “Đúng là có việc này, món chí bảo kia còn đang ở Hỗn Độn Giản, hiện tại công tử đi là có thể lấy, có nó mới có thể tiến vào Hỗn Độn Giới.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Trước đi Hỗn Độn Tộc đi, ta muốn bế quan, chờ ta xuất quan lại đi Hỗn Độn Giản.”
Vốn hắn muốn trực tiếp đi tới Hỗn Độn Giản, nhưng bức tranh dung nhập vào thân thể lại bắt đầu quấy phá, từng linh khí mạnh mẽ chạy loạn trong cơ thể cho nên phải nhanh chóng ổn định linh khí trong cơ thể. Về phần chí bảo ở Hỗn Độn Giản, liên minh Hộ Đạo đã không còn, Hỗn Độn Tộc cũng sẽ không tranh đoạt với hắn, lúc nào đi lấy cũng được.
Chẳng bao lâu.
Mọi người xuất hiện trong Hỗn Độn Tộc, thấy Hỗn Độn Huyền Lăng dẫn Diệp Trường Sinh trở về, đệ tử trong tộc nhao nhao khom người thi lễ.
Đi về phía trước, thân ảnh Diệp Trường Sinh đột nhiên ngừng lại, ánh mắt rơi vào trên người vài tên đệ tử Hỗn Độn Tộc.
Dưới sự kiểm tra của Động Hư Chi Nhãn, hắn đã hiểu rõ tin tức của mấy người này như lòng bàn tay, không nghĩ tới trong Hỗn Độn Tộc còn cất giấu vài đệ tử có thiên phú như vậy.
Chỉ tiếc không ai biết thiên phú của bọn họ, cứ như vậy bị chôn vùi trong Hỗn Độn Tộc.
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Hỗn Độn Huyền Lăng, “Mấy tên đệ tử kia không tệ, để cho bọn họ tiến lên.”
Hỗn Độn Huyền Lăng lộ vẻ vui mừng, trong tộc có đệ tử được Diệp Trường Sinh nhìn trúng, đó là may mắn của bọn họ, cũng là cơ duyên của bọn họ.
Nếu có thể được Diệp Trường Sinh chỉ điểm một hai cũng đủ cho bọn họ hưởng thụ cả đời, hắn không có chút do dự nào, vội vàng ra hiệu cho chúng đệ tử tiến lên.
Vài tên đệ tử đi tới, xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, nhìn Diệp Trường Sinh trước mắt cũng ngang tuổi với bọn họ, thế mà có thể đi cùng một chỗ với lão giả, vẻ mặt mấy người vô cùng cung kính.
Biết thiếu niên tuấn lãng như tiên này là tồn tại bọn họ không thể trêu vào.
Ánh mắt Diệp Trường Sinh xẹt qua trên người mấy người: “Thiên phú và tư chất của các ngươi đều không tệ, bồi dưỡng một chút, ngày sau tất thành công.”
Mọi người trầm mặc không nói, Hỗn Độn Huyền Lăng ở bên cạnh trầm giọng nói: “Diệp công tử, nếu bọn họ có thiên phú không tệ, sao công tử không giữ bọn họ lại bên người để bồi dưỡng.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Ta không có thời gian dạy đệ tử, hơn nữa người trẻ tuổi nên đi học cho tốt, chỉ có nắm giữ đầy đủ tri thức mới có thể đạt được thành tựu lớn hơn trên võ đạo.”
“Tri thức thay đổi vận mệnh, chẳng lẽ các ngươi không biết sao?”
“Mặc dù là tu sĩ, nhưng tri thức cũng rất quan trọng. Không có đủ tri thức thì sao các ngươi có thể tìm hiểu cao hơn, sâu hơn áo nghĩa và chân lý của kiếm đạo.”
Hỗn Độn Huyền Lăng gật đầu: “Diệp công tử nói rất đúng, nhưng thành Hỗn Độn không có học viện thích hợp để cho bọn họ đi học tập, chỉ dựa vào bồi dưỡng trong tộc, thì quá hạn chế với bọn họ.”