Chương 1710: Khởi Nguyên Đồ 2
Diệp Trường Sinh nói: “Ta biết một học viện rất không tệ, ngươi phái người đưa bọn họ đi, nhất định có thể được bồi dưỡng tốt nhất.”
Hỗn Độn Huyền Lăng lộ vẻ vui mừng: “Còn xin Diệp công tử nói cho.”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Học Viện Trường Sinh cũng không tồi, ở Trường Sinh Vũ Trụ, đưa bọn họ qua đi.”
“Không cần lo lắng sẽ bị từ chối, Học Viện Trường Sinh mở ra dành cho toàn bộ vũ trụ, nó là một học viện bao dung, khoan dung, có thể chứa được bất kỳ sinh linh nào trong vũ trụ.”
Hỗn Độn Huyền Lăng gật đầu: “Lão phu sẽ phái người đưa bọn họ đi.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Diệp công tử, Học Viện Trường Sinh này có quan hệ với ngươi sao?”
Diệp Trường Sinh nói: “Ta mở.”
Hỗn Độn Huyền Lăng: “...”
Có thể dễ dàng thu nhận vài thiếu niên có thiên phú cao, đương nhiên Diệp Trường Sinh sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy.
Tương lai rất dài, cũng có hi vọng.
Không ai biết tương lai sẽ như thế nào, có lẽ một quyết định đúng đắn ngày hôm nay sẽ nhận được phần thưởng rất lớn vào ngày mai.
Dù sao cũng là tiện tay mà thôi.
Sau đó.
Hỗn Độn Huyền Lăng dẫn Diệp Trường Sinh đi tới phòng tu luyện lớn nhất Hỗn Độn Tộc: “Diệp công tử ở chỗ này bế quan là được, lão phu sẽ hạ lệnh cho đệ tử trong tộc, tuyệt đối sẽ không có người quấy rầy ngươi.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Làm phiền rồi.”
Hỗn Độn Huyền Lăng rời đi, hắn mới tiến vào trong phòng tu luyện, bắt đầu nghiên cứu bức tranh trên người cùng với linh khí chạy loạn trong cơ thể.
Thân ảnh vừa di chuyển, đi vào trong phòng nghị sự của Hỗn Độn Tộc.
Hỗn Độn Huyền Lăng ngồi ngay ngắn ở vị trí trên cùng, cường giả Hỗn Độn Tộc phía dưới đều ở đây. Một nam tử trung niên đứng dậy: “Lão tổ, vì sao phải khách khí với Diệp Trường Sinh như vậy?”
Nam tử này không phải ai khác, chính là Tộc trưởng Hỗn Độn Tộc - Hỗn Độn Mộ Bạch.
Lúc trước Diệp Trường Sinh đại chiến với cường giả liên minh Hộ Đạo và Vũ Trụ Cấm Viện, ngay cả cơ hội xem cuộc chiến hắn cũng không có, hư không bị kiếm khí phong ấn, căn bản không dám tới gần một bước.
Nếu tận mắt chứng kiến trận đại chiến kia, hắn cũng sẽ không nói lời vớ vẩn như vậy.
Trong lúc nhất thời, ánh mắt mấy người trong đại điện rơi vào trên người Hỗn Độn Mộ Bạch, mấy người này đều đã xem cuộc chiến với Hỗn Độn Huyền Lăng.
Sự đáng sợ của Diệp Trường Sinh đã khắc sâu trong đầu bọn họ, một kiếm kia thật đáng sợ, đến bây giờ chỉ cần nhớ tới, bọn họ còn chưa bình tĩnh lại được.
Hỗn Độn Huyền Lăng trầm giọng nói: “Ngươi đổi một vấn đề khác đi.”
Hỗn Độn Mộ Bạch lại nói: “Lão tổ, ta chỉ nghĩ là vì sao, chẳng lẽ chí bảo của Hỗn Độn Lũ cũng phải nhường cho Diệp Trường Sinh sao?”
“Còn có đệ tử trong tộc chúng ta, vì sao phải đưa đệ tử vào Học Viện Trường Sinh, giao cho hắn bồi dưỡng, chúng ta cũng có thể bồi dưỡng đệ tử trở nên mạnh mẽ.”
Hỗn Độn Huyền Lăng khẽ thở dài một tiếng: “Liên minh Hộ Đạo đã không còn, ngươi có biết không?”
Sắc mặt Hỗn Độn Mộ Bạch chợt biến đổi, chấn động vạn phần: “Không còn sao?”
Hỗn Độn Huyền Lăng tiếp tục nói: “Không còn, Diệp công tử tiêu diệt liên minh Hộ Đạo. Đại chiến vừa rồi trên bầu trời thành Hỗn Độn, ngươi hẳn là đã nhận ra, chính là xuất phát từ tay Diệp công tử.”
“Bây giờ ngươi đã biết vì sao ta khách khí với hắn như vậy chưa, biết vì sao ta phải đưa đệ tử trong tộc đến Học Viện Trường Sinh chưa?”
“Cuối cùng nói cho ngươi biết một chuyện, Diệp công tử cũng có huyết mạnh Hỗn Độn, hơn nữa cường độ huyết mạch mạnh mẽ hơn bất cứ kẻ nào trong chúng ta gấp trăm lần.”
Hỗn Độn Mộ Bạch: “...”
Hỗn Độn Huyền Lăng suy nghĩ trong nháy mắt: “Mộ Bạch, sau này ngươi cứ tu luyện thật tốt đi, vị trí Tộc trưởng ta sẽ lựa chọn lần nữa để người khác đảm nhiệm.”
Hỗn Độn Mộ Bạch cảm thấy khó có thể tin được: “Lão tổ, chính là bởi vì lời nói lúc trước của ta nên mới tước đoạt vị trí Tộc trưởng của ta sao?”
Hỗn Độn Huyền Lăng nói: “Mộ Bạch, thiên phú của ngươi ở trên võ đạo cũng không tệ, nhưng đạo đối nhân xử thế không phải sở trường của ngươi, điều này sẽ rất rất bất lợi cho sự phát triển của chúng ta. Ngươi vẫn nên cố gắng tu luyện, không nên bởi vì chuyện vặt vãnh trong tộc mà phân tâm.”
Hỗn Độn Mộ Bạch còn muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến bên miệng lại nuốt trở về, Hỗn Độn Huyền Lăng phía trên tiếp tục nói: “Diệp công tử mạnh mẽ không phải chúng ta có thể tưởng tượng, không nên cho rằng ta đang nói giỡn. Ngày sau Diệp công tử ở trong tộc một ngày, tất cả mọi người đều phải cẩn thận lời nói và hành động, chớ gây họa cho tộc.”
“Nếu như lần này chúng ta có thể được Diệp công tử chỉ điểm và trợ giúp, đó chính là cơ duyên với chúng ta.”
“Bây giờ thành Hỗn Độn đã thuộc về Diệp công tử. Sau khi Thành chủ Lữ Thần Thông biết được sự mạnh mẽ của Diệp công tử thì đã chạy mất dép ngay tại chỗ.”