Chương 1713: Hỗn Độn Giản 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1713: Hỗn Độn Giản 2

Dù sao Diệp Trường Sinh có thể dẫn bọn họ tiến vào Hỗn Độn Thế Giới, đó là vinh hạnh lớn lao, nếu đi vào đạt được một chút cơ duyên thì đối với bọn họ mà nói giống như được sống lại.

“Lại tới nhiều người như vậy, vì sao luôn là từng nhóm từng nhóm đến, chịu chết như vậy mới có cảm giác sao?”

Diệp Trường Sinh lẩm bẩm nói.

Hỗn Độn Huyền Lăng bên cạnh lúc này mới nhận thấy được trong hư không đang có hơi thở mạnh mẽ bay về phía bọn họ: “Diệp công tử, những người này hẳn là lão tổ liên minh Hộ Đạo dẫn đến. Ta vốn muốn nói cho ngươi biết, chỉ là lão tổ của liên minh Hộ Đạo đã rời khỏi thành Hỗn Độn từ lâu, thật sự không nghĩ tới nhanh như vậy hắn đã trở về.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi có biết gì về lão tổ liên minh Hộ Đạo không?”

Hỗn Độn Huyền Lăng nói: “Hắn rời đi quá lâu, ta chỉ biết hắn đi Hư Vô Chi Địa, còn lại cũng không rõ ràng lắm.”

Cửu Sắc bênh cạnh nói: “Trường Sinh Chi Chủ, ta có chút hiểu biết với lão tổ liên minh Hộ Đạo.”

Diệp Trường Sinh giật mình: “Hắn hẳn là rất mạnh đi, ta nghĩ ngươi nhất định sẽ nói như vậy.”

Cửu Sắc gật đầu: “Hắn quả thật rất mạnh.”

Diệp Trường Sinh nói: “Mỗi lần các ngươi đều nói người nọ rất mạnh, sau đó ngay cả một kiếm của ta cũng không ngăn được, như vậy làm cho tâm lý ta chênh lệch rất lớn.”

Cửu Sắc: “...”

Dừng một chút, hắn vẫn mở miệng nói: “Ở thời đại đó, thành Hỗn Độn có ba cường giả lần lượt là Lữ Tiêu Bố của phủ Thành chủ, Hộ Đạo Lão Nhân Lạc Vũ, Tán Nhân Triệu Đức Trụ.”

Ánh mắt hắn rơi vào trên người Hỗn Độn Huyền Lăng: “Không biết ta nói có đúng hay không?”

Sắc mặt Hỗn Độn Huyền Lăng thay đổi, khiếp sợ nhìn Cửu Sắc: “Các hạ là ai, làm sao lại hiểu rõ thời đại đó của thành Hỗn Độn như thế?”

Cửu Sắc lại nói: “Ta nói đúng không?”

Hỗn Độn Huyền Lăng gật đầu: “Đích xác là bọn họ rời đi quá lâu, nếu không phải ngươi nhắc tới, ta cũng sẽ quên mất trong thành Hỗn Độn còn có hai người Lữ Tiêu Bố và Triệu Đức Trụ.”

“Theo sách cổ ghi lại, tán Nhân Triệu Đức Trụ là võ giả có thiên phú nhất thành Hỗn Độn, lại là một võ giả toàn năng, ở bất kỳ lĩnh vực nào cũng có thiên phú vượt qua người thường. Một người có thể đánh một trận với Lữ Tiêu Bố và Lạc Vũ.”

“Về sau hắn đột nhiên biến mất, nói là đi tìm người đứng đầu kiếm đạo luận bàn, đến lúc này cũng không còn tin tức của hắn nữa.”

Hỗn Độn Huyền Lăng vừa dứt lời, Cửu Sắc lại mở miệng: “Tán Nhân Triệu Đức Trụ, cũng không lợi hại như ngươi nói, nhưng trong vũ trụ thì hắn cũng được xem như một nhân vật lợi hại.”

Hỗn Độn Huyền Lăng gật đầu: “Ghi chép trong sách cổ và lời đồn nhất định sẽ có chút sai lệch, nhưng không có lửa thì sao có khói.”

“Diệp công tử, nếu Lạc Vũ đến, ngươi phải cẩn thận một chút, coi trọng kẻ địch chính là chịu trách nhiệm với mình.”

“Hy vọng là một cường giả.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói, quay đầu nhìn Diễm Xích Vũ: “Nếu không lần này ngươi tới.”

Diễm Xích Vũ nói: “Ta đến thì ta đến, thật hy vọng là một cường giả có thể đánh chết ta.”

Đây đều là người gì, nói chuyện thật đáng sợ.

Hỗn Độn Huyền Lăng biến sắc, kiêng kỵ nhìn Diễm Xích Vũ, tuy rằng chưa từng thấy Diễm Xích Vũ ra tay, nhưng có thể đi theo bên người Diệp Trường Sinh, há phải kẻ yếu chứ?

Lúc này, trên hư không, từng bóng người cưỡi mây đạp gió mà tới, đứng lơ lửng, nhìn xuống phía dưới, ánh mắt rơi vào trên người đám người Diệp Trường Sinh.

Một lão giả tóc đỏ đi ra: “Người nào diệt liên minh Hộ Đạo, đi ra nhận chết đi.”

Nghe tiếng.

Diễm Xích Vũ đi ra, ngẩng đầu nhìn về phía lão giả tóc đỏ: “Liên minh Hộ Đạo không phải ta diệt, nhưng ta chỉ muốn đánh ngươi.”

Lão giả tóc đỏ: “...”

Diễm Xích Vũ lại nói: “Để lại tên, ta không giết hạng người vô danh.”

Lão giả tóc đỏ tức giận nói: “Lạc Vũ, muốn chết.”

Bịch.

Bóng người bay lên không trung, Diễm Xích Vũ xuất hiện trước mặt Lạc Vũ: “Ngươi chính là Lạc Vũ, quả nhiên rất yếu.”

Lạc Vũ mạnh mẽ áp chế lửa giận trong lòng: “Ngươi biết lão phu.”

Diễm Xích Vũ nói: “Nghe nói qua, bọn họ nói đã từng có tu sĩ tên là Lạc Vũ ở thành Hỗn Độn, rất yếu, xem ra bọn họ không nói dối.”

Thân ảnh Lạc Vũ chợt lóe, tức giận không thể kiềm chế: “Ngươi là một thần thú hóa hình, có tư cách ở chỗ này giáo huấn ta sao?”

Ầm.

Một chưởng đánh ra, rơi vào trên người Diễm Xích Vũ, bàn tay trên đường đi về phía trước, điên cuồng lớn lên, trên đó quanh quẩn thần hỏa nồng đậm.

Diễm Xích Vũ có chút ngoài ý muốn, sao lão đầu này lại nghĩ đùa lửa ở trước mặt hắn chứ, đây là tâm lý gì?

Thân ảnh của hắn bay ngược ra sau, cây kim thương xuất hiện trong tay, một kích, ngọn lửa quanh co trên đầu thương trong nháy mắt cắn nuốt bàn tay lửa mà Lạc Vũ phóng thích.

“Đùa với lửa, ngươi không được.”

Lạc Vũ nói: “Liệt Hỏa Phượng Hoàng?”

Diễm Xích Vũ không để ý tới Lạc Vũ, ngay cả bản thể mình là gì cũng không biết, không có tư cách nói chuyện với mình.