Chương 1714: Hỗn Độn Giản 3
“Thương loạn Cửu Tiêu!”
“Đại thương vô địch!”
Nghe được giọng nói của Diễm Xích Vũ, Diệp Trường Sinh có chút nghi hoặc, thương kỹ của tên này cũng thay đổi rồi.
Trước đây cũng không phải như vậy.
Cái gì mương máng phân li.
Một thương...
Không dám nghĩ, không dám nghĩ.
Thương kỹ của hắn thật khiếp sợ, tuyệt đối là nói không nên lời.
Lạc Vũ thấy thần hỏa căn bản không làm gì được Diễm Xích Vũ, theo mũi thương bốn phía hội tụ lại đây, trên người hắn ta xuất hiện một vòng xoáy màu bạc.
Xoay tròn, mũi thương trong nháy mắt bị nát bấy, ngay cả Diễm Xích Vũ cũng bị đánh bay ra ngoài.
Uy lực của đại đạo?
Diễm Xích Vũ ổn định thân ảnh, nhìn Lạc Vũ trước mắt, không có chút phẫn nộ nào, ngược lại dáng vẻ rất hưng phấn.
Thế mà hắn ta lại dung hợp một luồng đại đạo, không tệ, không tệ, rất nhanh sẽ thuộc về ta.
Bản tính cướp bóc lại mở ra.
Đúng lúc này, một lão giả đi tới bên cạnh Lạc Vũ: “Thiếu niên phía dưới kia là Diệp Trường Sinh.”
Lạc Vũ nói: “Xem ra chính là hắn diệt liên minh Hộ Đạo, ngươi đi lấy tính mạng của hắn, phượng hoàng này giao cho ta.”
“Nếu như ta nhớ không lầm, trong những thần thú chúng ta chế tạo, tựa hồ còn chưa có một con Phượng Hoàng lợi hại như vậy.”
Linh Bình An nói: “Hắn không phải Liệt Hỏa Phượng Hoàng, hẳn là Luyện Ngục Phượng Hoàng – Yêu Thần đứng đầu vũ trụ.”
Lạc Vũ biến sắc: “Luyện Ngục Phượng Hoàng, khó trách lại mạnh mẽ như vậy, lần này nếu chúng ta có thể mang hắn trở về, đây chính công lớn.”
Linh Bình An gật đầu: “Luyện Ngục Phượng Hoàng tất nhiên có giá trị, nhưng ta phát hiện hai người trong sân còn có giá trị nhiều hơn hắn.”
Ánh mắt Lạc Vũ xẹt qua mấy người Diệp Trường Sinh: “Ngoại trừ Diệp Trường Sinh, còn có người nào khác sao?”
Linh Bình An nói: “Tiểu cô nương kia cũng rất mạnh, ta căn bản nhìn không thấu nàng, đợi lát nữa bắt về nghiên cứu một chút.”
Dứt lời, thân ảnh hắn ta từ trên cao bay xuống xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh: “Diệp Trường Sinh, ngươi giết người Vũ Trụ Cấm Viện ta, hẳn phải biết hậu quả là gì.”
Từng tiếng hổ gầm truyền ra, Cửu Dực Già Thiên Hổ từ bên người Diệp Trường Sinh vươn đầu ra, tức giận gầm về phía Linh Bình An.
Diệp Trường Sinh truyền âm cho Cửu Dực Già Thiên Hổ, ra hiệu cho nó lui sang một bên: “Đối địch với Vũ Trụ Cấm Viện, hậu quả chính là các ngươi rất nhanh sẽ diệt vong.”
Linh Bình An khinh thường: “Diệp Trường Sinh, ngươi quá không biết trời cao đất dày, căn bản không biết Vũ Trụ Cấm Viện mạnh mẽ cỡ nào. Ngươi sẽ không cho rằng Vũ Trụ Cấm Viện của Đại Thiên Vũ Trụ chính là toàn bộ thực lực của chúng ta chứ!”
Diệp Trường Sinh nói: “Lão đầu, ngươi đến nói chuyện phiếm với ta sao? Nói nhiều quá, ta chỉ hỏi ngươi muốn chết thế nào.”
“Hư Vô Minh Tu, giết hắn cho ta.”
Linh Bình An hăng hái, không hề để Diệp Trường Sinh ở trong mắt. Ra lệnh một tiếng, mười người xuất hiện sau lưng, từng tòa giới vực rơi vào trên người Diệp Trường Sinh.
Bịch.
Từng viên hồ lô đường đột nhiên bay ra va chạm trên mấy tòa giới vực, theo tiếng nổ vang lên, mười người bị hất bay ra ngoài.
Vì sao Hư Linh Diễn đột nhiên ra tay?
Diệp Trường Sinh cảm thấy có chút kỳ quái, trầm giọng hỏi: “Không phải nói, không nhúng tay sao?”
Ánh mắt Hư Linh Diễn rơi vào trên người Linh Bình An: “Hắn đáng chết.”
Dưới uy áp khủng bố, Linh Bình An biến sắc, cảm giác huyết mạch và xương cốt trong cơ thể bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung, thế mà hắn ta lại không thể chịu đựng được uy áp này.
“Các hạ là ai?”
“Ta tên Hư Linh Diễn!”
“Hư Linh... Ngươi là Hư...”
Linh Bình An đến từ Hư Vô Chi Địa cho nên đương nhiên đã nghe ba chữ Hư Linh Diễn này. Nghe đồn Hư Vô Chi Chủ và Viện trưởng của bọn hắn đã biến mất sau trận đại chiến kia, nhưng sao nàng lại biến thành một đứa trẻ, còn xuất hiện bên cạnh Diệp Trường Sinh chứ?
Khó trách vừa rồi hắn ta liếc mắt một cái đã nhìn ra Hư Linh Diễn bất phàm, còn muốn bắt nàng trở về nghiên cứu, sau đó lại chế tạo ra.
“Tu sĩ Hư Vô Chi Địa biến mất cũng là bị các ngươi hãm hại, một nơi đang tốt đẹp như vậy lại bị các ngươi làm cho chướng khí mù mịt.”
“Các ngươi không nên ra tay với ta.”
Hư Linh Diễn lạnh lùng nói, sát ý đáng sợ trên người nàng bắn ra, đây là lần đầu tiên Diệp Trường Sinh nhận ra hơi thở như vậy trên người nàng.
“Không cần sợ hãi, ta chỉ đột nhiên nhớ tới một vài thứ.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Tâm tình của ngươi không ổn định lắm, vẫn là để cho ta đi.”
Dứt lời, hắn đi tới trước mặt Linh Bình An: “Đến đây, ta và ngươi đánh hai chiêu.”
Linh Bình An kiêng kỵ nhìn Hư Linh Diễn: “Ngươi xác định nàng không ra tay?”
Diệp Trường Sinh đánh một quyền ra ngoài, nện lên người Linh Bình An: “Sao, ta nói chuyện không dễ tin sao?”
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, thân ảnh Linh Bình An bay ngược ra ngoài, đây xem như là bị đánh lén sao?
“Diệp Trường Sinh, ngươi sẽ hối hận.”