Chương 1718: Hổ Nữu 3
Diệp Trường Sinh không để ý tới Hỗn Độn Quan đang có dị động, ít nhất hiện tại còn chưa cần đến bọn hắn. Nếu có nhu cầu, hắn đương nhiên sẽ tiến vào trong Hỗn Độn Quan lần nữa.
Trong khi đi về phía trước, Cửu Dực Già Thiên Hổ đột nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, ngăn hắn lại: “Chủ nhân, phía trước có nguy hiểm.”
Diệp Trường Sinh nghe giọng nói khàn khàn cổ xưa: “Tiểu Hổ, vì sao ngươi không biến thành hình người?”
Bản thể của Cửu Dực Giả Thiên Hổ biến mất, theo đó là một vầng sáng xuất hiện, một bóng dáng xinh đẹp đi ra từ trong đó.
Thế mà là nữ nhân.
Diệp Trường Sinh có chút xấu hổ. Lúc trước hình như hắn còn cưỡi trên người Cửu Dực Già Thiên Hổ, ai có thể nghĩ đến Bạch Hổ - một trong những thần thú hộ tộc của Hỗn Độn Tộc lại là một đại mỹ nữ chứ?
“Ngươi tên gì?”
“Ta gọi Hổ Nữu.”
Diệp Trường Sinh giật mình: “Hổ Nữu, cái tên này không tệ, ai lấy cho ngươi vậy, khá hay!”
Hổ Nữu nói: “Chủ nhân, ta vẫn gọi là Hổ Nữu.”
Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Chủ nhân, phía trước chính là Hỗn Độn Thâm Uyên, nơi đó có ba Hỗn Độn Tà Linh, đó là tồn tại hết sức mạnh mẽ.”
Hỗn Độn Tà Linh?
Ở đây còn có sinh linh ư?
Nhưng sao hắn không cảm nhận được chứ? Có thể tránh thoát thần thức của hắn, Hỗn Độn Tà Linh này không đơn giản.
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Hư Linh Diễn: “Ngươi có phát hiện Hỗn Độn Tà Linh không?”
Hư Linh Diễn lắc đầu: “Không phát hiện.”
Hổ Nữu lên tiếng giải thích: “Chủ nhân, Hỗn Độn Tà Linh dùng hình thái hư vô xuất hiện. Trong phiến thế giới này, bất cứ cái gì cũng có thể là Hỗn Độn Tà Linh biến ảo ra.”
“Như biển lửa nuốt trời trước mắt, còn có cột nước nghịch thiên, những thứ này cũng do Hỗn Độn Tà Linh biến ra.”
“Trong Hỗn Độn Vực Sâu có ba gốc Hỗn Độn Thần Thụ, Tà Linh chiếm chỗ đó thì sẽ không cho phép bất cứ sinh linh nào tới gần Hỗn Độn Thần Thụ.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Hỗn Độn Thần Thụ rất lợi hại sao?”
Hổ Nữu nói: “Chủ nhân, Hỗn Độn Thần Thụ là một trong ba cây lớn của vũ trụ, bất kỳ cành cây nào cũng có thể luyện chế thành thần binh. Ngoài ra, Hỗn Độn Thần Quả cũng có tác dụng rất lớn, ăn một quả cũng có thể làm cho sinh linh trở nên rất mạnh.”
“Có điều, Hỗn Độn Tà Linh chiếm ba gốc thần thụ, mục đích là muốn cắn nuốt thần thụ để tạo ra linh khí.”
Diệp Trường Sinh nói: “Hổ Nữu, trong năm tháng vô tận trước kia, ngoại trừ ta ra thì còn có người khác tiến vào nơi này không?”
Hổ Nữu lắc đầu: “Không có, sau trận đại chiến kia, nơi này đã bị phong ấn. Hỗn Độn Tộc biến mất không thấy, rốt cuộc có ai bị phong ấn ở đây hay không, ta thật sự không biết.”
Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, Diễm Xích Vũ ở một bên đánh giá Hổ Nữu: “Vậy sao ngươi trốn thoát khỏi nơi này được?”
“Còn có vì sao Hỗn Độn Lệnh ở trong tay ngươi?”
Hổ Nữu nhìn Diễm Xích Vũ: “Khống chế ánh mắt của ngươi, hơn nữa ta không muốn nói chuyện với ngươi.”
Nói đến đây, nàng nhìn Diệp Trường Sinh: “Trận đại chiến năm đó, chủ nhân biết nguy hiểm sẽ đến nên để cho ta mang theo viên Hỗn Độn Lệnh kia nhanh chóng rời khỏi Hỗn Độn Thế Giới. Mặc dù như vậy, ta vẫn bị thương nặng, bằng không ta cũng sẽ không giấu ở Hỗn Độn Giản nhiều năm như vậy.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Đi thôi, mấy năm nay ngươi chịu khổ rồi, sau này hãy ở lại bên cạnh ta, để ta chiếu cố ngươi.”
Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn Diễm Xích Vũ: “Sau này ngươi tránh xa Hổ Nữu một chút, đừng làm hư nàng.”
Diễm Xích Vũ tỏ vẻ vô tội: “Chủ nhân, nếu ngươi nói như vậy, ta sẽ thật sự mất hứng.”
“Nói như kiểu ta là người xấu, chỉ có một mình ngươi là người tốt.”
“Ta chỉ muốn trò chuyện với Hổ Nữu muội muội để chúng ta có thể hiểu rõ nhau hơn.”
Hổ Nữu nói: “Ta không có hứng thú với chim.”
Diễm Xích Vũ: “...”
Hắn rõ ràng là Phượng Hoàng, Phượng Hoàng độc nhất vô nhị trong vũ trụ, vì sao ai cũng phải gọi hắn là chim chứ?
Khong thể tôn trọng hắn một chút sao?
Diệp Trường Sinh nói: “Đi chăm sóc Hỗn Độn Tà Linh, chốc nữa trở về sẽ làm hồ lô đường từ Hỗn Độn Thần Quả cho ngươi.”
Nghe hắn nói sẽ làm hồ lô đường, Hư Linh Diễn lập tức cảm thấy hứng thú: “Thật sự muốn làm hồ lô sao?”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Cũng không biết dùng Hỗn Độn Thần Quả làm hồ lô đường thì sẽ có mùi vị gì.”
Bên rìa Hỗn Độn Thâm Uyên, thân ảnh mọi người xuất hiện, linh khí mênh mông cuồn cuộn tàn sát bừa bãi trên người bọn họ.
Có linh khí Hỗn Độn thuần túy, còn có tà linh khí, hai hơi thở như gió mạnh đến tàn phá từ Hỗn Độn Thâm Uyên.
Diệp Trường Sinh liếc mắt nhìn về phía vực thẳm, tối đen không thấy đáy.
Hắn hơi chấn động, Hỗn Độn Thần Thụ lại có thể sinh trưởng trong hoàn cảnh như vậy, sức mạnh sinh mệnh này thật sự quá ngoan cường.
Thần thức bao phủ, vẫn chưa từng phát hiện Hỗn Độn Tà Linh tồn tại.