Chương 1719: Hỗn Độn Thụ
“Cùng nhau đi vào, cẩn thận một chút!”
Dứt lời, hắn nhảy vào vực sâu, mấy người Hư Linh Diễn, Hổ Nữu, Tiên Mộ Tử, Cửu Sắc, Diễm Xích Vũ, Hỗn Độn Huyền Lăng theo sát phía sau.
Tốc độ rơi xuống rất nhanh, đột nhiên giọng nói của Hỗn Độn Huyền Lăng truyền đến. “Diệp công tử, lão phu không thể nào tiến vào Hỗn Độn Thâm Uyên, hơi thở nơi này thật sự quá mạnh.”
Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn Hỗn Độn Huyền Lăng, tiện tay vung lên, một kiếm khí xuất hiện dưới chân Hỗn Độn Huyền Lăng, ngay lập tức đưa hắn đến bên vách núi.
Hỗn Độn Huyền Lăng thở dài một hơi, chưa tỉnh hồn nhìn xuống phía dưới lại phát hiện mấy người Diệp Trường Sinh đã hoàn toàn biến mất.
Đúng lúc này.
Một làn khí màu đen xuất hiện sau lưng Hỗn Độn Huyền Lăng, nó giống như một con hung thú dữ tợn khủng bố. Hắn nhận thấy được nguy hiểm, vội vàng xoay người nhìn về phía sau lưng.
Xoạt.
Làn khí màu đen che trời trong nháy mắt tràn vào trong cơ thể hắn. Trong lúc nhất thời, quanh người Hỗn Độn Huyền Lăng là hơi thở đáng sợ, cả người giống như đi ra từ địa ngục Cửu U.
Có thể nhìn thấy đường vân màu đen trên mặt, hắn giống như bị ma hóa trong nháy mắt: “Ha ha, rốt cục cũng có nhân loại tiến vào, trong cơ thể tiểu tử kia có Hỗn Độn huyết mạch thật mạnh mẽ, thân thể này rất hoàn mỹ, về sau sẽ thuộc về ta.”
Dứt lời, Hỗn Độn Huyền Lăng lần thứ hai tiến vào trong vực sâu, có điều, nơi hắn biến mất lại không giống nhóm người Diệp Trường Sinh.
Giờ khắc này, mấy người Diệp Trường Sinh đã xuất hiện trong Hỗn Độn Thâm Uyên. Sương mù cuối cùng cũng tan đi, phía trước là một tượng đá hình người khổng lồ sụp đổ trên mặt đất.
Nó chỉ còn lại một cái đầu, nhìn qua dữ tợn khủng bố, nhất là trên đầu còn xuất hiện từng dấu vết nổ tung, đã nhìn không ra dáng vẻ ban đầu của tảng đá này.
Bên cạnh cái đầu, ba gốc cây xuất hiện trước mặt Diệp Trường Sinh, trên đó có trái cây màu đỏ trong suốt óng ánh.
Đây chính là Hỗn Độn Thần Quả.
Diễm Xích Vũ trầm giọng nói: “Chủ nhân, Hỗn Độn Thần Quả này tản ra hơi thở thật mê người, ta thích.”
Dứt lời, hắn di chuyển tiến lên, giơ tay lên hái một Hỗn Độn Thần Quả, không chút do dự đưa vào trong miệng.
Diệp Trường Sinh hơi ngoài ý muốn, không nghĩ tới Diễm Xích Vũ sẽ cảm thấy hứng thú với Hỗn Độn Thần Quả: “Ngươi ăn từ từ thôi.”
“Cẩn thận cái miệng khiến ngươi no muốn nổ tung.”
Ánh mắt Diễm Xích Vũ rơi vào trên người Diệp Trường Sinh, giống như đang nói, chủ nhân, ta chỉ ăn Hỗn Độn Thần Quả mà ngươi nói ta ác quá.
“Chủ nhân, ngươi không có ý định lấy những Hỗn Độn Thụ này đi sao?”
Diệp Trường Sinh nói: “Nào có đơn giản như vậy?”
Diễm Xích Vũ lại nói: “Không đúng, không phải đi qua đâu là chủ nhân sẽ lấy hết chí bảo ở đó sao?”
Diệp Trường Sinh xấu hổ cười: “Ngươi nói chuyện cho cẩn thận, ta cũng không phải trộm cướp.”
Diễm Xích Vũ lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh: “Ta tin ngươi cái quỷ, rất xấu.”
Sắc mặt Diệp Trường Sinh hơi đổi, lại nói: “Cho dù ta muốn mang Hỗn Độn Thụ đi, sợ rằng có vài người cũng sẽ không đồng ý.”
“Ra ngoài đi!”
Dứt lời, ánh mắt mấy người đề phòng, Diễm Xích Vũ bên cạnh vội vàng tiến lên, lần thứ hai bắt đầu thu thập Hỗn Độn Thần Quả.
Có điều, lần này hắn vừa mới đưa tay đi hái Hỗn Độn Thần Quả thì linh khí đáng sợ đã đánh hắn bay ra ngoài.
Ngay sau đó, một bóng người từ phía sau Hỗn Độn Thụ đi ra, không phải ai khác, chính là Hỗn Độn Huyền Lăng.
Diễm Xích Vũ nhìn Hỗn Độn Huyền Lăng: “Lão đầu, ngươi dám đánh lén ta?”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Không tốt, lão đầu này bị Tà Linh khống chế.”
Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Là ta sơ suất.”
Ánh mắt Hỗn Độn Huyền Lăng xẹt qua mọi người, vô cùng bá đạo chỉ vào Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi ở lại, những người khác có thể rời đi, bằng không ngay cả các ngươi ta cũng giết.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi hết sức hung hăng nhỉ? Muốn tách chúng ta ra để các ngươi có thể đánh sao?”
“Có phải ngươi cảm thấy chúng ta rất ngốc hay không?”
“Để cho chúng nó đi ra đi, ta không thích xử lý từng người một, các ngươi cùng lên, ta rất vội.”
Hỗn Độn Huyền Lăng giận dữ phất ống tay áo: “Nhân loại bây giờ đều ngông cuồng như vậy, có dám đánh một trận khác hay không? Ta cũng không muốn đả thương đến Hỗn Độn Thần Thụ.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Ngươi nói đúng, cũng không thể đả thương đến Hỗn Độn Thần Thụ.”
Dứt lời, ba ánh sáng vàng từ phía sau Hỗn Độn Huyền Lăng bay tới, trực tiếp tiến vào trong cơ thể Diệp Trường Sinh.
Hỗn Độn Huyền Lăng quay đầu nhìn lại, tức giận trừng mắt, Hỗn Độn Thần Thụ của hắn đã không thấy đâu: “Ngươi lấy Hỗn Độn Thần Thụ.”
Diệp Trường Sinh nói: “Ngươi không phải lo lắng sẽ đả thương đến Hỗn Độn Thần Thụ sao? Vậy thì ta sẽ giữ nó cho ngươi trước.”
Hỗn Độn Huyền Lăng tức giận không thể kiềm chế: “Ngươi trêu đùa ta, để Hỗn Độn Thần Thụ lại, tha cho ngươi không chết.”
Diệp Trường Sinh nhìn xung quanh, khóe miệng nhấc lên một nụ cười: “Có muốn cùng nhau đánh hắn hay không?”