Chương 1720: Hỗn Độn Thụ 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1720: Hỗn Độn Thụ 2

Hư Linh Diễn, Diễm Xích Vũ, Tiên Mộ Tử, Cửu Sắc, Hổ Nữu nhao nhao gật đầu, Diệp Trường Sinh nói: “Vậy còn chờ gì nữa?”

Mọi người không chút do dự, thân ảnh chợt lóe tấn công về phía Hỗn Độn Huyền Lăng, chỉ thấy thân ảnh Diệp Trường Sinh lui về phía sau một bước.

Hắn bắt đầu chuyển Hỗn Độn Thần Thụ đến tiên điền của Thương Khung Thần Cung. Sở dĩ có thể đột nhiên lấy đi Hỗn Độn Thần Thụ là bởi vì Hỗn Độn Quan đột nhiên có dị động nên hắn mở ra xem thử một chút, không nghĩ tới thế mà Hỗn Độn Thần Thụ chủ động tiến vào Hỗn Độn Quan.

Hắn cũng không cố ý.

Nhưng thật ra hắn cố ý làm vậy.

Mấy người Hư Linh Diễn quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh, thấy hắn đang chậm rãi ăn Hỗn Độn Thần Quả, mọi người bị hành động này của hắn làm cho bất ngờ.

Thật là.

Để cho bọn họ giao chiến với Hỗn Độn Huyền Lăng, một mình mình hưởng thụ Hỗn Độn Thần Quả, đây là việc người làm sao?

Diễm Xích Vũ tựa hồ đã quen từ lâu: “Chư vị đừng tức giận, chủ nhân chính là vô sỉ như vậy.”

Ầm.

Ầm.

Từng tiếng nổ vang ra, đầu tượng khổng lồ trên mặt đất trong nháy mắt hóa thành bột mịn, Hỗn Độn Huyền Lăng bị đánh bay ra ngoài, thân ảnh hung hăng va chạm vào vách đá.

Ngay khi hắn chuẩn bị ra tay lần nữa, lòng bàn tay Hư Linh Diễn đối diện với hắn, một nguồn linh khí đáng sợ đặt hắn lên vách đá, hoàn toàn không cách nào di chuyển.

Giãy dụa đều chỉ phí sức.

Hư Linh Diễn vừa muốn ra tay phá hủy Hỗn Độn Huyền Lăng, Diệp Trường Sinh đi tới bên cạnh nàng: “Đừng nóng vội, bức Tà Linh ra ngoài cơ thể là được, chớ hủy đi thân thể này.”

Diệp Trường Sinh nói xong thì đi về phía Hỗn Độn Huyền Lăng. Đúng lúc này, hai làn khí Tà Linh màu đen xuất hiện, dưới vực sâu lại đen kịt một mảnh.

Đợi bóng tối lui đi, Hỗn Độn Huyền Lăng thế mà biến mất không thấy đâu, hiển nhiên do hắn được đồng bạn cứu đi.

Hư Linh Diễn nói: “Cứ để chúng nó chạy trốn như vậy sao?”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: “Trốn không thoát, ít nhất hiện tại chúng ta đã biết Tà Linh nơi này cũng không phải rất mạnh.”

“Đi thôi, đã có được Hỗn Độn Thụ, chúng ta rời khỏi nơi này trước.”

Mọi người bay lên trời, chuẩn bị rời khỏi Hỗn Độn Thâm Uyên, Hổ Nữu đi tới bên người Diệp Trường Sinh: “Chủ nhân, Hỗn Độn Tà Linh sẽ không yếu như vậy, tà linh kia vừa mới nắm trong tay thân thể nhân loại, cho nên chưa phát huy hết thực lực.”

“Chủ nhân vẫn nên cẩn thận một chút.”

Diệp Trường Sinh gật đầu: “Không sao, ta sẽ chú ý.”

Hổ Nữu muốn nói lại thôi, lời nói đến bên miệng lại nuốt trở về, Diệp Trường Sinh nhận thấy được sự khác thường của nàng: “Hổ Nữu, ngươi còn có chuyện gì muốn nói không?”

“Chủ nhân, có thể cho ta vài Hỗn Độn Thần Quả không?” Hổ Nữu ấp úng nói.

Diệp Trường Sinh nói: “Đương nhiên có thể, sau khi rời khỏi nơi này, ta sẽ chia cho ngươi.”

Ngay khi bọn họ cách đỉnh vực sâu rất gần, một tiếng gầm gừ cuồng nộ truyền đến, kinh khủng như vậy, chỉ khiến người ta thấy rất lợi hại.

Trở lại Hỗn Độn Thâm Uyên, sương đen che trời bao trùm giống như màn đêm vĩnh hằng.

Căn bản không thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.

Nhất là tiếng gầm vừa rồi làm cho người ta sởn tóc gáy, da đầu tê dại.

Diễm Xích Vũ trầm giọng nói: “Chủ nhân, tiếng gầm vừa rồi không phải hung thú có thể phát ra.”

Hổ Nữu bên cạnh phụ họa nói: “Đúng vậy, nghe có vẻ giống như nhân tộc, hình như hắn phải chịu thống khổ cực lớn.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: “Không cần suy đoán, đi qua nhìn một chút là biết ngay.”

Hổ Nữu vội vàng ngăn Diệp Trường Sinh lại: “Chủ nhân, không thể được. Phía trước là đầm lầy Hỗn Độn, lấy thực lực của chủ nhân, muốn đi qua thì chắc chắn không có vấn đề gì. Nhưng bên trong đầm lầy Hỗn Độn tràn ngập khí độc, nếu khí độc tiến vào cơ thể sẽ làm cho người ta hoàn toàn điên mất, sau đó linh khí bị khô kiệt mà chết.”

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía những người khác: “Các ngươi sợ độc sao? Dù sao ta cũng không sợ, miễn độc.”

Hư Linh Diễn nói: “Không sợ, ta cũng miễn độc.”

Diễm Xích Vũ nói: “Ta có một Độc Long Toản, độc gì cũng không sợ.”

Cửu Sắc phụ họa: “Ta cũng miễn độc.”

Tiên Mộ Tử chần chờ trong chớp mắt: “Tướng công, ta...”

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên, mở ra Thương Khung Thần Cung: “Ngươi vào trước đi.”

Tiên Mộ Tử không chần chờ, lập tức tiến vào trong Thương Khung Thần Cung. Độc tố trong đầm lầy Hỗn Độn quá mạnh, nàng không muốn liên lụy đến nhóm người Diệp Trường Sinh.

Bịch.

Bịch.

Bịch.

Diệp Trường Sinh dẫn đầu, mấy người đạp gió mà đi, tiến vào trong khói độc. Phiến đầm lầy Hỗn Độn này vô cùng rộng lớn, mênh người vô tận.

Mọi người đi thật lâu cũng chưa đến được bờ bên kia đầm lầy. Đúng lúc này, từng tiếng gầm lại truyền đến, sóng âm cuồng bạo làm cho người ta khí huyết sôi trào.

Cảm giác này giống như tiếng Quỳ Trống của Lâm Lôi ngày đó, một người có thể phát ra tiếng gầm đáng sợ như vậy, chắc hẳn thực lực của hắn sẽ không quá yếu.