Chương 1725: Kiếm tu nói được thì làm được
Ánh mắt Diễm Xích Vũ dừng trên người mọi người trên lưng rồng: “Không phải là cưỡi một con rồng sao? Có gì mà tự hào như thể chưa ai từng cưỡi vậy.”
“Một lần ta cưỡi nhiều nhất ba con rồng.”
Diệp Trường Sinh không phản ứng lại hắn, biết tên này lại đang đua xe, hắn chỉ nhìn chăm chú vào người trước mắt.
Bịch.
Bịch.
Từng bóng người từ trên cao bay xuống, xuất hiện cách Diệp Trường Sinh không xa. Cầm đầu là một lão giả áo đen, trường bào rộng lớn bao lấy hắn kín không kẽ hở.
Giọng nói trầm thấp dày nặng truyền đến, giống như phát ra từ đan điền: “Các hạ giao ra hài cốt của Hỗn Độn Thần Thú, còn có tán nhân Triệu Đức Trụ thì lão phu có thể tha cho các ngươi không chết.”
Diệp Trường Sinh nói: “Các hạ là ai, xin báo tên.”
Lão giả áo đen nói: “Ngươi biết thân phận của ta cũng không có ý nghĩa gì.”
Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Đích xác không có ý nghĩa gì, nhưng dù sao ta cũng nên biết mình giết kẻ nào chứ?”
“Muốn chết!”
Lão giả áo đen lạnh lùng nói, sóng khí bay tới phía Diệp Trường Sinh. Vẻ mặt người sau lạnh nhạt, trong lúc giơ tay lên, sóng khí kia biến mất.
“Bất Tử tộc, Đế Thần, đúng không?”
Đế Thần nói: “Có được Thần Mâu, còn hỏi thân phận lão phu, ngươi cố ý.”
Diệp Trường Sinh nói: “Không, ta cố tình.”
Bên bờ biển.
Không khí vô cùng trong lành, hít thở một hơi thật sự là vô cùng thoải mái.
Nhất là biển xanh trời xanh làm cho người ta cảm giác rất thả lỏng, cũng muốn đi biển chơi nước một lần.
Nhưng từ khi Bất Tử Tộc xuất hiện, sát khí đã ở khắp mọi nơi.
Lúc này, Đế Thần trầm giọng nói: “Biết thân phận lão phu, ngươi còn dám kêu gào như thế, ngươi là người đầu tiên.”
Diệp Trường Sinh nói: “Vậy thì ta rất vinh hạnh.”
Linh khí trên người Đế Thần bốc lên, sau lưng hắn xuất hiện một cự thú đang giương nanh múa vuốt, dữ tợn khủng bố, nó giống như muốn cắn nuốt đám người Diệp Trường Sinh.
Một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện bên cạnh Đế Thần: “Đại trưởng lão, thân phận những người này rất bí ẩn, nhân quả trên người phức tạp, chúng ta vẫn đừng nên trêu chọc, miễn cho dẫn tới phiền toái không cần thiết.”
Đế Thần quay đầu nhìn Đế Vô Tình: “Đại tiểu thư, hài cốt Hỗn Độn Thần Thú bị bọn họ nắm trong tay, chẳng lẽ chúng ta cứ rời đi như vậy sao?”
Đế Vô Tình nói: “Hài cốt của Hỗn Độ Thần Thú tất nhiên có giá trị phi phàm, nhưng nếu trêu chọc người không nên trêu chọc, sẽ mang đến phiền toái rất lớn cho Trụ Quốc.”
“Đại trưởng lão đừng quên, chúng ta tới nơi này là vì cái gì.”
Nói đến đây, ánh mắt nàng lóe lên, cúi người với Diệp Trường Sinh một cái: “Đại trưởng lão vô tình mạo phạm, kính xin công tử thứ lỗi.”
“Tiểu nữ Đế Vô Tình, Đại tiểu thư của Bất Tử Tộc, không biết tên của công tử là gì, có thể kết giao bằng hữu hay không?”
Diệp Trường Sinh nhìn Đế Vô Tình, cảm thấy nữ nhân này nhìn qua có chút cao quý, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái. Chính là cảm giác bình dị gần gũi của đại tỷ tỷ nhà bên.
“Diệp Trường Sinh.”
“Ta là người không thích kết giao bằng hữu.”
Đế Vô Tình lẩm bẩm một hồi: “Diệp công tử, chúng ta gặp nhau ở Hỗn Độn Thế Giới, đây chính là duyên phận. Nếu không thể làm bằng hữu, vậy thì xin từ biệt.”
Diệp Trường Sinh không dừng lại, dẫn theo mọi người đứng dậy rời đi. Lần này, bọn họ không định xuyên qua biển rộng, mà đi tới phía rừng rậm bên kia.
Nhóm người Đế Thần, Đế Vô Tình đến từ cuối biển, chứng tỏ biển cũng không có gì, cho nên không cần đi tới.
Ngược lại, rừng rậm bên kia tràn ngập kiếm khí, Diệp Trường Sinh suy đoán kiếm khí bao phủ nơi này hẳn là Linh đã từng tới.
Đúng lúc này, lại có linh khí truyền đến, uy áp khủng bố bao phủ xuống, từng bóng người nghiền nát không gian đi ra.
Tất cả mọi người đều mặc áo trắng. Cầm đầu là một nam tử mặc áo gấm, trường bào màu trắng bạc.
Nhưng hơi thở trên người lại vô cùnglạnh lẽo, nhất là hai má tái nhợt, nhìn qua có chút bệnh trạng.
Thái Huyền Trụ Quốc?
Diệp Trường Sinh nhìn ra thân phận của những người này, nhưng vẫn quyết định rời đi trước, không muốn có liên quan tới họ.
Hắn còn sốt ruột đi tìm thần hồn của Triệu Đức Trụ, bằng không luôn lo lắng gã kia sẽ nổ tung bất cứ lúc nào.
Chờ chút.
Không ai có thể rời đi.
Nam tử áo gấm đột nhiên mở miệng.
Diệp Trường Sinh tiếp tục đi về phía trước, không để ý đến lời hắn nói.
Thân ảnh nam tử áo gấm chợt lóe, ngăn mọi người lại.
“Hài cốt Hỗn Độn Thần Thú ở trong tay ai, chỉ cần giao ra, ta tuyệt đối sẽ không làm khó các ngươi.”
Lời này thật đủ bá đạo.
Một câu đã muốn hài cốt của Hỗn Độn Thần Thú, có phải là có chút quá đơn giản hay không?
Còn có đạo lý sao?
Còn vương pháp sao?
Quá coi trọng bản thân.
Ánh mắt lạnh lùng của nam tử áo trắng rơi vào trên người Đế Vô Tình: “Vô Tình, ngươi nói cho ta biết hài cốt Hỗn Độn Thần Thú ở trong tay ai thì ta có thể bỏ qua chuyện cũ, không ra tay với Bất Tử Tộc các ngươi.”