Chương 1726: Kiếm tu nói được thì làm được 2
“Ngươi đừng quên tình cảnh hiện tại của Bất Tử Tộc, ngay cả Bất Tử Trụ Quốc các ngươi dựa vào cũng sẽ vứt bỏ không để ý các ngươi.”
Đế Thần nghiêng mắt nhìn Đế Vô Tình, vừa định mở miệng lại bị đánh gãy: “Khương Thái Lãng, hài cốt Hỗn Độn Thần Thú căn bản cũng không ở chỗ này.”
“Còn nữa, ân oán giữa chúng ta, chớ có liên lụy đến những người khác. Ngươi sẽ không thật sự cho rằng Bất Tử Tộc chúng ta sợ ngươi chứ?”
Khương Thái Lãng cười điên cuồng một tiếng: “Đế Vô Tình, ngươi lại từ chối ta, bổn vương thật sự rất tức giận.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút, ánh mắt dừng ở trên người Đế Thần: “Đế Thần trưởng lão, ngươi tu luyện đến bây giờ cũng không dễ dàng, Thái Huyền Trụ Quốc chúng ta đưa ra điều kiện rất mê người cho ngươi.”
“Chỉ cần ngươi nói cho bổn vương hài cốt Hỗn Độn Thần Thú ở trong tay ai, ngươi có thể gia nhập vào Thái Huyền Trụ Quốc.”
Đế Thần không chút do dự: “Không biết.”
Tuy rằng hắn và Diệp Trường Sinh có cọ xát nhẹ, nhưng hắn tin tưởng Đế Vô Tình. Huống hồ với tư cách là đại trưởng lão của Bất Tử Tộc, cho tới bây giờ, hắn cũng chưa từng nghĩ muốn đi tới Thái Huyền Trụ quốc.
Tu luyện tới cấp bậc hiện tại như hắn đã rất không dễ dàng, nhưng hắn không thể vì một ít tài nguyên mà bán đứng người của mình.
Khương Thái Lãng lạnh lùng nói: “Không biết tốt xấu gì, vậy ta chỉ có thể giết các ngươi.”
Đế Vô Tình nói: “Để Diệp công tử rời đi, ân oán giữa chúng ta, hôm nay tính hết ở đây.”
Khương Thái Lãng ngang ngược, coi trời bằng vung: “Ai cũng đừng hòng rời đi.”
Trong lòng hắn ta tính toán, nhóm người Diệp Trường Sinh có thể xuất hiện trong Hỗn Độn Thế Giới thì tự nhiên cũng không phải hạng người tầm thường. Nếu như giết bọn họ ở đây, tất cả tài nguyên sẽ thuộc về mình.
Về phần Diệp Trường Sinh có thân phận gì, hắn cũng chẳng quan tâm chút nào, bởi vì không ai có thân phận tôn quý hơn hắn.
Loại người mù quáng tự đại này, vừa nhìn đã biết là thiếu sự đánh đập của xã hội.
Diệp Trường Sinh nhìn Khương Thái Lãng: “Ngươi thật ngu xuẩn!”
Khương Thái Lãng lộ vẻ tức giận: “Thất cung phụng, giết hắn.”
Một lão giả thân ảnh như quỷ mị, tấn công về phía Diệp Trường Sinh. Diễm Xích Vũ vừa muốn ra tay, lại bị Diệp Trường Sinh ngăn lại.
Đột nhiên một kiếm khí giống như gió mạnh, trong phút chốc, cắn nuốt lão giả trong đó. Từng tiếng kêu thảm thiết truyền ra, cực kỳ bi thảm.
Theo kiếm khí biến mất, thân ảnh lão giả xuất hiện trước mặt mọi người nhưng chỉ còn lại một bộ xương trắng.
Da thịt và linh hồn cũng biến mất theo kiếm khí.
Con ngươi Khương Thái Lãng co rụt lại, kiêng kỵ nhìn Diệp Trường Sinh, hiển nhiên không nghĩ tới thủ đoạn của Diệp Trường Sinh lại mạnh mẽ như vậy.
“Dám giết cung phụng của Thái Huyền Trụ Quốc ta, mặc kệ ngươi là ai, chư thiên vạn giới sẽ không có chỗ ẩn thân cho ngươi.”
“Thái Huyền Trụ Quốc?” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt cười: “Rất nhanh trong vũ trụ sẽ không có Thái Huyền Trụ Quốc nữa, ta nói đó.”
“Còn có biết vì sao ngươi lại chết không?”
Khương Thái Lãng khinh thường: “Ngươi có thể giết ta sao?”
Diệp Trường Sinh giơ tay lên, một linh khí bay ra, máu tươi bắn tung tóe, đầu Khương Thái Lãng bay ra ngoài.
“Ngang ngược như vậy, không giết ngươi thì giết ai?”
Dứt lời, hắn mang theo ba người Diễm Xích Vũ, Cửu Sắc, Hư Linh Diễn rời đi. Cường giả Thái Huyền Trụ Quốc chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn hắn rời đi.
Diệp Trường Sinh đi về phía trước vài bước, thân ảnh ngừng lại, thu đi linh giới của Khương Thái Lãng: “Kẻ giết người, Diệp Trường Sinh.”
Mọi người: “...”
Chưa từng thấy ai kiêu ngạo như vậy.
Đế Vô Tình quay đầu nhìn về phía Đế Thần: “Đại trưởng lão, ngươi có thấy một kiếm vừa rồi không?”
Đế Thần lắc đầu: “Không thấy rõ, hắn ra tay quá nhanh.”
Đế Vô Tình lại nói: “Đại trưởng lão, ta nói không sai chứ? Diệp công tử sâu không lường được, trêu chọc hắn chỉ mang đến tai nạn.”
Đế Thần vội vàng nói: “Lão phu hồ đồ, vẫn là Đại tiểu thư mưu kế cao sâu, bằng không lão phu sẽ gây họa cho gia tộc.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Đại tiểu thư, ngươi nói hắn sẽ không thật sự tiêu diệt Thái Huyền Trụ Quốc chứ!”
Đế Vô Tình nói: “Bình thường, kiếm tu nói thì sẽ làm được.”
Đế Thần đứng thẳng tắp như thương, nhìn bóng lưng Diệp Trường Sinh rời đi nhưng trong lòng còn rất sợ hãi.
Mới vừa rồi hắn suýt chút nữa đã va chạm với Diệp Trường Sinh, một kiếm phương hoa kia có thể nói là vô địch, cho dù là hắn cũng không ngăn cản được.
Sao một tu sĩ cấp Trụ Đế có thể yêu nghiệt đến vậy?
Đế Vô Tình trầm giọng nói: “Đại trưởng lão, chúng ta đi.”
Mọi người đuổi theo Diệp Trường Sinh, để lại cường giả Thái Huyền Trụ Quốc ở trong gió biển hỗn loạn.
Cho đến bây giờ bọn họ còn đắm chìm trong chấn động, Khương Thái Lãng đã bị một kiếm giết trong nháy mắt, đây mẹ nó là việc người làm được sao?
Bọn họ phụ trách bảo vệ an nguy của Khương Thái Lãng, hiện tại người bị giết, bọn họ lại bình yên vô sự, nếu trở lại Thái Huyền Trụ Quốc thì làm sao bàn giao được chứ?