Chương 1734: Kiếm Điện Thủy Tổ Linh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1734: Kiếm Điện Thủy Tổ Linh

Linh lạnh nhạt cười: “Thật sự tìm hiểu sao? Ta không nghĩ vậy!”

Diệp Trường Sinh biến sắc, phát hiện kiếm khí quanh quẩn trên người lại một lần nữa trói buộc mình lại.

“Kiếm khí này tên là Vô Trung Sinh Hữu (từ không thành có). Thật ra cho tới bây giời, kiếm đạo của ta cũng không có bất kỳ áo nghĩa nào, vừa niệm thành kiếm, kiếm tùy ý động.”

“Cấp bậc cao nhất của kiếm đạo chính là bản thân kiếm tu, ngươi phải hiểu rõ.”

Diệp Trường Sinh như tỉnh ra, tâm thần vừa động, kiếm khí trói buộc trên người biến mất không thấy đâu.

Linh tiện tay vung lên, không gian khôi phục như lúc ban đầu, giống như hết thảy đều chưa từng xảy ra: “Hiện tại ngươi mới thật sự ngộ ra. Có điều, kiếm đạo mà ngươi thôi diễn thật sự rất mạnh, tương lai trình độ kiếm đạo của ngươi tuyệt đối không chỉ là trước mắt.”

“Ta đi.”

“Lần luận luận này, ngươi khiến ta rất hài lòng, mong rằng lần sau gặp mặt, ngươi có thể đánh bại ta.”

Diệp Trường Sinh lẳng lặng nhìn Linh biến mất trong hư không, ngay sau đó, một linh giới bay xuống, xuất hiện ở trước mặt hắn.

“Lnh giới này tên là Kiếm Linh Giới, bên trong có đồ ta để lại cho ngươi, có thời gian thì nhìn một chút.”

Thanh âm quanh quẩn trong không gian, một linh hồn thể kia biến mất vô tung vô ảnh, Diệp Trường Sinh giơ tay lên thu linh giới vào hệ thống, thân ảnh xuất hiện bên cạnh đám người Hư Linh Diễn.

Hư Linh Diễn trầm giọng nói: “Vị kiếm tu vừa rồi là ai?”

Diệp Trường Sinh nói: “Linh.”

Hư Linh Diễn gật đầu: “Hắn rất mạnh, ngươi cũng không tệ, thế mà có thể đánh ngang tay với hắn.”

Diệp Trường Sinh xấu hổ cười: “Tỷ thí với hắn, thật ra hắn đang chỉ điểm cho ta tu kiếm.”

Cấp bậc cao nhất của kiếm đạo là bản thân kiếm tu, Diệp Trường Sinh nhớ kỹ những lời này trong lòng.

Hư Linh Diễn lại nói: “Ngươi còn trẻ, thành tựu tương lai chắc chắn còn trên hắn.”

Diệp Trường Sinh không nói gì, ánh mắt xẹt qua đám người Kiếm Vong Xuyên, thấy bọn họ còn đắm chìm trong kiếm khí tẩy lễ.

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, biết những người này vẫn cứ như vậy thì sẽ rất khó đạt được thành tựu trên kiếm đạo.

“Chúng ta đi thôi!”

Đế Vô Tình vội vàng nói: “Diệp công tử, cứ như vậy rời đi thì về sau những người này nhất định sẽ uy hiếp đến an nguy của ngươi.”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Không, cho dù hiện tại ngươi cho bọn họ ra tay thì những người này cũng không dám, ngươi có tin không?”

Đế Vô Tình: “...”

Lúc này, mấy người Kiếm Vong Xuyên, Kiếm Nhất, Miêu Nhân Hùng, Đạo Văn Tử chậm rãi đứng lên, đều kiêng kỵ nhìn Diệp Trường Sinh, ánh mắt sẽ không gạt người.

Có thể nhìn ra bọn họ rất lo lắng, sợ Diệp Trường Sinh sẽ ra tay với bọn họ.

Diệp Trường Sinh nói: “Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm ở trong tay ta, các ngươi có muốn hay không?”

Mọi người trầm mặc không nói.

Diệp Trường Sinh lại nói: “Các ngươi không nói lời nào, vậy ta đi trước.”

Mọi người vẫn trầm mặc không nói.

Diệp Trường Sinh quay đầu nhìn về phía Đế Vô Tình: “Thấy chưa, ta đã nói bọn họ không dám ra tay mà.”

Bản chất con người là như vậy.

Khi ngươi mạnh mẽ, tất cả đều muốn quỳ, liếm ngươi.

Khi ngươi yếu ớt, tất cả đều muốn chèn ép ngươi.

Đế Vô Tình không nói gì, chỉ lẳng lặng đi theo bên cạnh Diệp Trường Sinh, vốn nàng còn muốn nhắc nhở Diệp Trường Sinh, như vậy có thể là thả hổ về núi hay không.

Về sau nàng hiểu rõ, những người trước mắt này đã không uy hiếp được Diệp Trường Sinh thì sao có thể xem như hổ đây.

Cường giả không sợ hãi, những lời này được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn trên người Diệp Trường Sinh, nàng không khỏi hâm mộ.

Nhìn Diệp Trường Sinh dần dần đi xa, đám người Kiếm Vong Xuyên như trút được gánh nặng, thở dài một hơi, tựa hồ đang cảm tạ ơn Diệp Trường Sinh không giết.

Ninh Tử Xuyên đi tới bên cạnh Đạo Văn Tử: “Đạo tiền bối, cứ để bọn họ mang Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm đi sao?”

“Kiếm này có uy hiếp quá lớn với chúng ta.”

Sắc mặt Đạo Văn Tử trầm xuống: “Không cho hắn đi, tất cả mọi người đều phải chết, chúng ta đã không làm gì được Diệp Trường Sinh thì nhất định phải lập tức rời khỏi nơi này, truyền tin tức về.”

Kiếm Vong Xuyên phụ họa: “Quả thật là như thế, người này có quá nhiều cơ duyên, không thể bỏ qua.”

Cổ Bán Tiên hừ lạnh một tiếng, cắt ngang Kiếm Vong Xuyên: “Trước tiên rời khỏi nơi này.”

Ngay khi mọi người chuẩn bị rời đi, hơi thở trong Hỗn Độn Thế Giới có sự thay đổi, mọi người dõi mắt nhìn xa, nhìn về phía Diệp Trường Sinh rời đi.

Đạo Văn Tử híp mắt: “Nơi này còn có tu sĩ khác đã ra tay với Diệp Trường Sinh, có lẽ cơ hội của chúng ta tới rồi.”

Dứt lời, thân ảnh hắn chợt lóe, mang theo tu sĩ Khởi Nguyên Ma Tộc rời đi, đuổi theo phương hướng Diệp Trường Sinh rời đi.

Kiếm Vong Xuyên vừa muốn đứng dậy lại bị Cổ Bán Tiên ngăn lại: “Chớ có nhúng tay vào, cường giả đến đây không phải ngươi có thể chống lại.”

“Điện chủ, chẳng lẽ chúng ta cứ buông tha cho Diệp Trường Sinh sao?”