Chương 1735: Kiếm Điện Thủy Tổ Linh 2
Cổ Bán Tiên nhìn Kiếm Vong Xuyên: “Ngu xuẩn đến cực điểm, ngươi muốn để Địa Ngục diệt vong sao? Ngươi có biết nam tử tuyệt đại phong hoa vừa rồi luận bàn với Diệp Trường Sinh là ai không?”
Kiếm Vong Xuyên lắc đầu: “Không biết.”
Cổ Bán Tiên nói: “Kiếm Điện Thủy Tổ, Linh!”
“Là hắn!” Sắc mặt Kiếm Vong Xuyên thay đổi, vẻ mặt lạnh run: “Khó trách kiếm đạo của hắn mạnh như vậy.”
Cổ Bán Tiên lại nói: “Ngay cả Kiếm Huyền Tử mà ngươi cũng chưa chắc có thể đánh bại, lại còn muốn khiêu chiến uy nghiêm của Linh sao?”
“Chẳng lẽ ngươi đã quên Hỗn Độn Thế Giới bị hủy như thế nào sao?”
Kiếm Vong Xuyên vội vàng nói: “Điện chủ, chúng ta vẫn nên trở về trước đi!”
Cùng lúc đó, trên hư không, mấy người Diệp Trường Sinh bị người tới vây quanh, sát ý mênh mông cuồn cuộn bao phủ trên người bọn họ.
Diệp Trường Sinh bất đắc dĩ lắc đầu: “Lại có người đến chịu chết... Thật vui!”
Trong hư không.
Bóng người bắt đầu khởi động, uy áp khủng bố bao phủ trên người mấy người Diệp Trường Sinh.
Diễm Xích Vũ quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Sinh: “Chủ nhân, vì sao kẻ địch của ngươi càng ngày càng mạnh thế?”
Diệp Trường Sinh híp mắt, ánh mắt xẹt qua người tới: “Có câu thực lực ngang nhau, ngươi đã nghe qua chưa?”
Diễm Xích Vũ giật mình, lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, không tốt, hắn lại muốn giả vờ.
Diệp Trường Sinh tiếp tục nói: “Bởi vì ta càng ngày càng mạnh, cho nên kẻ địch càng ngày càng mạnh. Nếu người tới quá yếu thì ta không muốn giết bọn họ, thật giống như người của sáu thế lực lớn.”
Diễm Xích Vũ quả nhiên không đoán sai, hắn lại bị Diệp Trường Sinh giả vờ lần nữa, thật sự một ngày không giả vờ thì cả người khó chịu.
Diệp Trường Sinh mở ra Động Hư Chi Nhãn, biết được thôn tin của người tới, mọi người trên hư không là cường giả hai thế lực.
Sáng Thế Hỏa Tộc và Sáng Thế Thủy Tộc.
Cho nên quần áo của bọn họ rất đặc biệt, một bên đỏ như lửa, hơi thở nóng rực đốt trời, một bên xanh như biển, hơi thở nhẹ nhàng như nước.
Lúc này.
Một nam tử áo đỏ đi ra: Rốt cục Linh đã đi, tất cả Hỗn Độn Thế Giới sẽ thuộc về chúng ta, giao đồ trên người ngươi ra.”
Diệp Trường Sinh đương nhiên biết Sáng Thế Hỏa Tộc ngăn hắn lại là vì Sáng Thế Thần Diễm, nhưng đạo thần hỏa này là Linh đưa cho hắn, chính mình còn chưa ngộ ra thì làm sao có thể giao ra chứ?
Bên kia, Sáng Thế Thủy Tộc xuất hiện, không thể nghi ngờ là vì Sáng Thế Nguyên Thủy, bọn họ ẩn nấp ở Hỗn Độn Thế Giới vô số năm tháng, hiện tại Linh đã rời đi, bọn họ tự nhiên muốn lấy lại đồ vật thuộc về mình.
Diệp Trường Sinh nói: “Lúc Linh tiền bối ở đây, các ngươi không dám đi cướp, hiện tại lại đến vây công ta, là cảm thấy ta rất dễ bắt nạt sao?”
“Không cho, ta chính là không cho, các ngươi đến đánh chết ta đi!”
Đây…
Cường giả Sáng Thế Hỏa Tộc và Sáng Thế Thủy Tộc trực tiếp bị Diệp Trường Sinh trêu đùa, hiển nhiên không nghĩ tới hắn lại đưa ra yêu cầu kỳ quái như vậy.
Hỏa Cửu Diễm quay đầu nhìn về phía nữ tử dẫn đầu Sáng Thế Thủy Tộc: “Thủy Thanh Nguyệt, cùng nhau ra tay chém giết kẻ này.”
Thủy Thanh Nguyệt gật gật đầu: “Ra tay đi!”
Ngay sau đó.
Lực công kích của cường giả hai bên hội tụ về phía Diệp Trường Sinh, hư không bị chia làm hai, giống như trong nháy mắt biến thành mắt băng và lửa, một bên là lửa nóng sôi trào, nuốt trời nấu biển, một bên là dòng nước chảy ngược, cắn nuốt trời cao.
Diễm Xích Vũ ngẩng đầu nhìn công kích rơi xuống hư không: “Chủ nhân, Hỏa Tộc giao cho ngươi, ta đánh Thủy Tộc.”
Hắn rõ ràng có thuộc tính hỏa, hẳn là đánh chết Sáng Thế Hỏa Tộc mới đúng, nhưng hắn lại lựa chọn Sáng Thế Thủy Tộc, cũng bởi vì các nàng đều là nữ tử sao?
Thân ảnh Diệp Trường Sinh bay lên trời, vô lượng kiếm khí từ trên người bắn ra, xuyên qua biển lửa bao phủ, tấn công về phía cường giả Sáng Thế Hỏa Tộc.
Ngay sau đó, hắn đặt mình trong biển lửa, dáng vẻ rất hưởng thụ, bắt đầu cắn nuốt ngọn lửa bốn phía.
Vài cường giả Sáng Thế Hỏa Tộc bị kiếm khí bức lui, bọn họ lần nữa dồn lực chuẩn bị tiến công, lại phát hiện Diệp Trường Sinh đang cắn nuốt ngọn lửa của mình.
Dáng vẻ của hắn rất hưởng thụ.
Thật ra trong cơ thể Diệp Trường Sinh đã có bốn thần hỏa, ít lửa trước mắt này căn bản là không đả thương được hắn.
Vẻ mặt mọi người hơi giật mình, đồng loạt quay đầu nhìn về phía Hỏa Cửu Diễm, người sau trầm giọng nói: “Kết trận, tiếp tục tấn công.”
“Phần Thế Thiên Diễm!”
Hư không vô tận hóa thành biển lửa, đại trận bao phủ xuống phía Diệp Trường Sinh tựa như có vô số rồng lửa kéo xích sắt quân quanh Diệp Trường Sinh, cố gắng trói buộc hắn.
Nhìn thấy cảnh này, Diệp Trường Sinh không nhúc nhích, vẫn cắn nuốt ngọn lửa bốn phía để rèn luyện cường độ thân thể.
Keng.
Một tiếng kiếm reo truyền ra làm chấn động tai, khiến người ta sởn tóc gáy.
Mọi người theo tiếng nhìn lại, phát hiện không biết từ lúc nào sau lưng Diệp Trường Sinh đã ngưng tụ ra một thanh kiếm lớn chỉ trời, trên đó có ngọn lửa thiêu đốt quấn quanh.