Chương 1741: Không đánh thì không quen 2
Lớn như vậy, để xem ngươi ứng phó thế nào.
Diệp Trường Sinh không tiếp tục thi triển Nghịch kiếm, thân ảnh chợt lóe về phía trước, hòa cùng một chỗ với kiếm khí, chui vào trong nắm tay thật lớn.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung truyền ra, nắm tay lớn bằn trên tinh cầu vỡ ra, thân ảnh Diệp Trường Sinh dưới kiếm khí bao vây, chỉ thẳng vào người Triệu Đức Trụ.
Đúng lúc này, một màn kinh người xảy ra, ở sau lưng Triệu Đức Trụ xuất hiện một bóng người khổng lồ, sức mạnh phóng thích ra thật sự là quá đáng sợ.
Trên bóng người khổng lồ còn có bóng dáng Hỗn Độn Thần Thú và Hỗn Độn Thiên Mệnh Long, hơi thở khủng bố làm cho mọi người trong Thần Cung khí huyết sôi trào.
Diệp Trường Sinh biết Triệu Đức Trụ sử dụng lực lượng thần bí trong cơ thể. Lúc mới gặp hắn, Hư Linh Diễn đã nói qua, ở trong cơ thể hắn có một sức mạnh mà thân thể không cách nào thừa nhận, huống hồ hắn còn cắn nuốt tà linh chạy trốn vào trong cơ thể.
Lực lượng này thật sự là quá mạnh, hắn không dám có chút sơ suất nào, vội vàng thúc dục Bất Tử Bất Diệt Kim Thân, tính toán đỡ một kích của Triệu Đức Trụ.
Phốc phốc.
Triệu Đức Trụ phun ra một ngụm máu, thân ảnh hắn nửa quỳ trong hư không, năng lượng ảnh lớn sau lưng dần dần biến mất.
Diệp Trường Sinh bay xuống trước mặt hắn: “Tiền bối, ngươi không sao chứ!”
Triệu Đức Trụ đứng lên, lau sạch vết máu trên khóe miệng: “Không có việc gì, lực lượng kia quá mạnh, cũng may lúc ta chiếm được đã áp chế, bằng không hai chúng ta đều xong rồi.”
“Thân thể lão phu vừa mới khôi phục là do gặp được tu sĩ như ngươi, thật sự là quá vinh hạnh, trận đại chiến này, ngươi khiến ta rất thoải mái, thoải mái tràn trề.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Sao hắn cảm thấy câu này hơi bệnh nhỉ.
“Tiền bối, ta đưa ngươi ra ngoài.”
Triệu Đức Trụ nói: “Ai nói ta muốn rời đi, sau này ta sẽ ở lại bên cạnh ngươi.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Nghe được những lời này, trong lòng hắn thật ra là mừng thầm.
Triệu Đức Trụ lại nói: “Linh giao Hỗn Độn Tru Tiên Kiếm cho ngươi thì chắc chắn ngươi có thể tìm được hắn, miễn cho ta đi tìm lung tung.”
Diệp Trường Sinh cười khổ: “Tiền bối, ta thật sự không biết Linh tiền bối ở nơi nào.”
Triệu Đức Trụ nói: “Ngươi có thể tìm được, hãy tin tưởng chính mình.”
Diệp Trường Sinh nói: “Được, ta sẽ cố gắng tìm kiếm, vậy tiền bối hãy ở lại chỗ này đi.”
Triệu Đức Trụ nhìn quanh bốn phía, cười nói: “Tòa Thần Cung này không tệ, lão phu vừa lúc muốn luyện hóa lực lượng trong cơ thể, về sau sẽ ở chỗ này bế quan.”
“Chúng ta xem như không đánh không quen, đợi ta xuất quan, chúng ta lại chiến một hồi, đến lúc đó ta nhất định phải đánh ngươi... Gào gào gào!”
Diệp Trường Sinh hồ nghi nhìn Triệu Đức Trụ, lão đầu này hình như cũng không giống người đứng đắn.
Bên trong Thương Khung Thần Cung.
Diệp Trường Sinh thấy Triệu Đức Trụ chuẩn bị rời đi thì nói: “Tán Nhân tiền bối, chờ một chút.”
Triệu Đức Trụ nói: “Còn có chuyện gì nữa không?”
Diệp Trường Sinh nói: “Tán Nhân tiền bối, năm đó ai đã làm ngươi trọng thương, còn đập tan thần hồn của ngươi?”
Triệu Đức Trụ biến sắc: “Vì sao phải nhắc tới chuyện thương tâm này? Ta có thể không thể nói không?”
“Tiền bối, hồi ức có thể rất thống khổ, nhưng ngươi phải đối mặt với quá khứ mới có thể không ảnh hưởng đến đạo tâm.”
Diệp Trường Sinh nghiêm trang nói: “Tiền bối chính là Tán Nhân lợi hại nhất trong vũ trụ, chẳng lẽ hy vọng đạo tâm mình không ổn sao?”
“Ta cũng không phải dọa ngươi, nếu không cắt đứt nhân quả quá khứ thì tương lai cũng sẽ ảnh hưởng đến ngươi.”
Triệu Đức Trụ gật đầu: “Tiểu tử ngươi nói rất có lý, thật ra, thần hồn của ta là bị Linh đánh vỡ vụn.”
“Một kiếm của hắn quá đáng sợ, hiện tại nghĩ tới còn có chút sợ hãi. Lúc trước ta quá sơ suất, tự xưng là thiên hạ vô địch nhưng ngay cả một luồng linh hồn ta cũng đánh không lại.”
Vì vậy, vấn đề tới.
Một kiếm của Linh đập nát thần hồn của Triệu Đức Trụ, khiến cho hắn điên điên khùng khùng, nhưng vì sao lại không trực tiếp chém giết hắn mà lại để hắn ở trong Hỗn Độn Thế Giới?
Diệp Trường Sinh nói: “Vì sao Linh tiền bối không trực tiếp giết ngươi?”
Triệu Đức Trụ nổi giận: “Ngươi nhắc tới chuyện này làm ta lại nổi trận lôi đình. Hắn phá vỡ thần hồn của ta khiến ta rơi vào trong phong ma, sau đó để ta ở trong Hỗn Độn Thế Giới là giúp hắn giải quyết uy hiếp khác.”
“Ngươi nói người này có xấu không chứ, thật ra hắn muốn ta ở lại trong Hỗn Độn Thế Giới thì trực tiếp nói cho ta biết là được, cần gì đánh nát thần hồn của ta.”
Diệp Trường Sinh gật gật đầu, hắn đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra: “Tiền bối, lực lượng trong cơ thể ngươi quá mạnh mẽ. Nếu không dễ luyện hóa, ta có thể giúp ngươi.”
“Ngươi ngàn vạn lần không nên cưỡng cầu, sau đó lại làm nổ tung Thần Cung của ta.”
Triệu Đức Trụ lẳng lặng chăm chú nhìn Diệp Trường Sinh: “Tiểu tử ngươi có phải là nhìn trộm lực lượng trong cơ thể ta không? Ta khuyên ngươi một câu, làm người tốt nhất là thành thật một chút, đồ vật không thuộc về ngươi thì ngàn vạn lần không nên cưỡng cầu, nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”