Chương 1742: Hỗn Độn Ấu Tể
Diệp Trường Sinh thúc dục bốn linh khí Khởi Nguyên, Hồng Mông, Hỗn Độn, Sáng Thế trong cơ thể: “Tiền bối, ngươi cảm thấy ta sẽ thèm muốn linh khí của ngươi sao?”
Triệu Đức Trụ: “...”
Đáng chết, lại bị tiểu tử này ra vẻ.
Hắn nhận thấy được bốn linh khí quanh quẩn quanh người Diệp Trường Sinh, trong lòng dao động như sóng biển, người trẻ tuổi này quả thật là con cưng của thời đại.
Tuy rằng ta nhìn không nhìn thấu nhân quả trên người ngươi, nhưng Linh cũng kết thiện duyên với ngươi, lão phu thông minh như vậy, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
“Tiểu hữu, kế tiếp ngươi chuẩn bị đi nơi nào, có nhu cầu gì cứ việc mở miệng với lão phu.”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Tiền bối, ta sẽ ở Hỗn Độn Thế Giới.”
Triệu Đức Trụ hơi giật mình: “Hỗn Độn Thế Giới đã bị hủy, sợ là sau vô số năm tháng cũng không có cách nào sửa chữa nơi này.”
“Ngươi ở lại Hỗn Độn Thế Giới quả thực chính là lãng phí tiềm chất bản thân vô ích.”
“Tiền bối nói rất có lý.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Chính là bởi vì linh khí Hỗn Độn Thế Giới bị hủy nên ta mới muốn ở lại để giúp Hỗn Độn Thế Giới hồi sinh.”
Triệu Đức Trụ nghiêm túc nói: “Hỗn Độn Thế Giới hồi sinh, đó là chuyện không có khả năng.”
“Tiểu tử, ta biết ngươi rất yêu nghiệt, nhưng hồi sinh Hỗn Độn là tuyệt đối không thể nào.”
Diệp Trường Sinh nói: “Tiền bối bế quan đi.”
Triệu Đức Trụ nhìn Diệp Trường Sinh rời đi: “Tiểu tử này thật dám khoác lác, hồi sinh Hỗn Độn, sao ngươi không lên trời đi?”
Rời khỏi Thương Khung Thần Cung, Diệp Trường Sinh trở lại Trụ Côn. Sau khi giải quyết uy hiếp là Triệu Đức Trụ, hắn sẽ bắt đầu bắt tay vào hồi sinh Hỗn Độn.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn làm, quá khẩn trương, cũng không biết có thể thành công hay không.
Chi chi.
Chi chi.
Tiếng kêu nhỏ nhỏ truyền ra, Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, phát hiện trên vai mình xuất hiện một quả cầu nhỏ.
Đây là Hỗn Độn Thần Thú?
Quả cầu nhỏ đáng yêu, nhìn thế nào cũng không liên quan đến thần thú.
Diệp Trường Sinh không nghĩ tới sau khi sử dụng thẻ Hỗn Độn Ấu Tể lại đạt được đồ chơi như vậy.
Dưới Động Hư Chi Nhãn, hắn phát hiện Hỗn Độn Thần Thú trưởng thành rất nhanh, có thể tùy ý cắn nuốt sinh linh là có thể tăng thực lực bản thân.
Thì ra Hỗn Độn Thần Thú là một đứa ham ăn, khó trách thịt đô đô.
Hắn xem qua giới thiệu về Hỗn Độn Thần Thú, Diệp Trường Sinh từ từ giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một cây xương cốt Hỗn Độn Thần Thú, đưa tới phía nó.
Ngay sau đó.
Hỗn Độn Ấu Tể trực tiếp nuốt xương vào trong miệng, ăn rất hưởng thụ, cạc cạc giòn.
Ăn xong một cái xương, nó lẳng lặng nhìn Diệp Trường Sinh, phát ra tiếng kêu chi chi giống như đang nói, thật ngon, cho gia thêm chút.
Diệp Trường Sinh tựa hồ nghe hiểu lời của Hỗn Độn Ấu Tể, đưa tay hất bay nó ra ngoài khiến nó hung hăng va chạm vào khung cửa.
Hỗn Độn Ấu Tể từ khung cửa trượt xuống, điên cuồng đi tới trước mặt Diệp Trường Sinh, khát vọng nhìn hắn: “Chủ nhân, cho ta.”
Diệp Trường Sinh giơ tay lên lại đánh một cái lên mông nhỏ của Hỗn Độn Ấu Tể: “Về sau tốt nhất là nghe lời, bằng không ta sẽ ăn Hỗn Độn Ấu Tể nướng.”
Chi chi.
Chi chi.
Hỗn Độn Ấu Tể sợ hãi, không ngừng phát ra tiếng kêu giống như đang nhận sai.
Diệp Trường Sinh lần thứ hai lấy ra một cái xương: “Ăn xong thì đi nghỉ ngơi, ta muốn bế quan một khoảng thời gian.”
Hỗn Độn Ấu Tể nuốt xương cốt vào trong, nằm sấp dưới chân Diệp Trường Sinh, vù vù ngủ thiếp đi, trong lỗ mũi còn thổi ra hai bong bóng.
Ai có thể nghĩ đến Hỗn Độn Thần Thú vô cùng mạnh mẽ lại có bộ dáng như thế.
Không phải đâu.
Con hàng này còn ngáy nữa, tiếng như sấm sét, kinh thiên động địa, đây là bế quan sao?
Theo tiếng ngáy truyền ra, trên boong thuyền, ánh mắt mấy người Hư Linh Diễn, Diễm Xích Vũ, Cửu Sắc, Đế Vô Tình đồng loạt rơi vào lầu các.
Diễm Xích Vũ khẽ nhíu mày: “Tình huống gì đây? Bên người chủ nhân sao lại có hơi thở thần thú mạnh mẽ như vậy.”
Vừa dứt lời, Diệp Trường Sinh từ trong lâu các đi ra, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt mọi người: “Đế cô nương, còn bao lâu nữa thì đến nơi?”
Đế Vô Tình chỉ vào hải vực vô tận phía trước: “Hồi Diệp công tử, xuyên qua hải vực phía trước là tới.”
Diệp Trường Sinh nói: “Được, vậy chúng ta tăng tốc đi!”
Diễm Xích Vũ di chuyển tiến lên: “Chủ nhân, trong lầu các có phải có một thần thú mạnh mẽ hay không?”
Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Hỗn Độn Ấu Tể.”
Nếu tất cả mọi người đều nhận thấy được hơi thở này thì hắn cũng không cần phải giấu diếm, không phải chỉ là Hỗn Độn Ấu Tể sao, cũng không phải không thể nhìn thấy người.
Hỗn Độn... Ấu Tể?
Hổ Nữu mở miệng đầu tiên, không thể tưởng tượng nổi: “Thiếu chủ, ngươi có thể thai nghén ra Hỗn Độn Ấu Tể ư?”
Diệp Trường Sinh nói: “Rất kỳ quái sao?”
Hổ Nữu: “...”
Đương nhiên kỳ quái, Hỗn Độn đã diệt, có thể thai nghén ra Hỗn Độn Ấu Tể, quả thực chính là nằm mơ giữa ban ngày.
Những người khác chấn động ngậm miệng không nói.