Chương 1746: Chắc chắn vô địch

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1746: Chắc chắn vô địch

Hư Linh Diễn nói: “Không phải đã cho ngươi trở về Hư Vô Chi Địa tu luyện sao? Sao ngươi còn mang theo người đi dạo lung tung ở phương thế giới này?”

Dị Phong Huyền nói: “Hồi chủ nhân, Hư Vô Chi Địa đại loạn, thế lực do Vũ Trụ Cấm Viện và Hư Vô Kiếm Cung cầm đầu bắt đầu ra tay với chúng ta.”

“Hư lão dẫn dắt cường giả Thần Cung bắt đầu giao chiến với bọn họ, còn đặc biệt phái lão nô đến đón tiểu thư trở về, bởi vì bọn họ đã phái người gây bất lợi cho chủ nhân.”

Hư Linh Diễn nhăn mày, sắc mặt trở nên lạnh như băng: “Vũ Trụ Cấm Viện, bọn họ vẫn hành động trước.”

Dị Phong Huyền lại nói: “Chủ nhân, Hư lão bảo ta nhắc nhở chủ nhân, Hư Vô Dương Thần, còn có Viêm Đế, Hồn Đế bị bọn họ thả ra.”

“Thật là náo nhiệt!” Vẻ mặt Hư Linh Diễn ngưng trọng hẳn lên, không ai hiểu rõ ba người này hơn nàng. Đó là những người đã từng là bá chủ ở Hư Vô Chi Địa, nhưng về sau bị nàng phong ấn, không nghĩ tới hiện tại lại được thả ra.

“Vũ Trụ Cấm Viện và Hư Vô Kiếm Cung là đang tìm chết.”

Dị Phong Huyền nói: “Chủ nhân đã khôi phục, ngày tháng làm xằng làm bậy của bọn hắn sẽ chấm dứt.”

“Chủ nhân, chúng ta lập tức xuất phát, trở về Hư Vô Chi Địa chứ?”

Hư Linh Diễn chậm rãi xoay người, mắt híp, nhìn về phía xa xa: “Không vội, ta đi giải quyết ít chuyện trước.”

Dứt lời, Dị Phong Huyền phát hiện cách đó không xa trong hư không xuất hiện từng khí phi hành, phía trên còn có bóng người, ít nhất có năm trăm tu sĩ.

“Chủ nhân, những người này là...”

Hư Linh Diễn nói: “Cường giả Sáng Thế Hỏa Tộc và Sáng Thế Thủy Tộc, bọn họ tới vì Trường Sinh.”

Dị Phong Huyền giật mình: “Chủ nhân, nếu đến vì Diệp công tử, vậy ta đi chém giết bọn họ.”

Hắn là người thông minh.

Hắn biết Hư Linh Diễn có thể khôi phục nhanh như vậy thì chắc chắn có liên quan tới Diệp Trường Sinh. Hơn nữa Hư Linh Diễn đối với Diệp Trường Sinh xưng hô, quan hệ hai người khẳng định phi thường thân mật.

Thời gian này không biểu hiện, vậy còn chờ đợi khi nào?

Hư Linh Diễn nói: “Đi đi!”

Trong hư không.

Bóng dáng Dị Phong Huyền chợt lóe, xuất hiện trước khí phi hành: “Chư vị tới tìm Diệp Trường Sinh sao?”

Trên khí phi hành, lão giả Sáng Thế Hỏa Tộc nhìn Dị Phong Huyền, vẻ mặt trở nên ngưng trọng, hắn ta liếc mắt một cái đã nhìn ra Dị Phong Huyền rất mạnh.

Thế nhưng hắn ta không biết đối phương là địch hay bạn?

Hỏa Chí nói: “Chúng ta tới đây để tiến vào Hỗn Độn Thế Giới, về phần Diệp Trường Sinh trong miệng các hạ nói, chúng ta cũng không biết.”

“Không biết các hạ là ai, có thể báo tên không?”

Dị Phong Huyền lắc đầu, biết Hỏa Chí đang giả ngu với hắn, mang nhiều người như vậy đến Hỗn Độn Thế Giới lại nói không biết Diệp Trường Sinh, hắn ta cảm thấy mình rất dễ lừa gạt sao?

“Hỗn Độn Thế Giới không thích hợp với các ngươi, tới từ đâu thì về đó đi.”

Sắc mặt Hỏa Chí thay đổi: “Các hạ muốn ngăn cản chúng ta?”

Dị Phong Huyền nói: “Không được sao?”

Hỏa Chí nói: “Ngươi biết chúng ta là ai không?”

Xoạt.

Một bóng mờ xẹt qua không trung, vô tận ma khí trong nháy mắt bao vây khí phi hành, ma uy mạnh mẽ ép đến mức khiến mọi người thở không nổi.

Hỏa Chí phóng thích chân hỏa trong cơ thể, ngăn cản ma khí ăn mòn hắn ta: “Các hạ rốt cuộc là ai?”

Bàn tay Dị Phong Huyền đè xuống, bàn tay thật lớn bao trùm toàn bộ khí phi hành, mấy người Hỏa Chí nhìn bàn tay to rơi xuống, căn bản không kịp tránh né.

Ầm.

Ầm.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, khí phi hành hóa thành bột mịn, thân thể đám người Hỏa Chí bị hủy, chỉ còn lại linh hồn bị Dị Phong Huyền nắm trong tay, chỉ cần hắn hơi dùng sức thì mọi người sẽ hồn diệt đạo tiêu.

Hỏa Chí giãy dụa: “Ngươi là người bên cạnh Diệp Trường Sinh.”

Dị Phong Huyền lạnh nhạt nói: “Ta không phải, nhưng chủ nhân nhà ta là bằng hữu của Diệp công tử, cho nên các ngươi không nên tới nơi này.”

Nói đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía tu sĩ Sáng Thế Thủy Tộc: “Các ngươi tự đi hay để ta đưa các ngươi rời đi?”

Cường giả Sáng Thế Thủy Tộc hoảng sợ vạn phần, vội vàng điều chuyển khí phi hành, rất nhanh biến mất trong hư không.

Nhưng đi chưa tới ngàn mét, khí phi hành đột nhiên nổ tung, không có ai sống sót, tất cả vỡ vụn với khí phi hành.

Dị Phong Huyền nhìn phi hành khí biến mất trong hư không, biết nhất định là Hư Linh Diễn ra tay, xoay người nhìn sang một bên: “Chủ nhân, là ta không làm tốt.”

Hư Linh Diễn nói: “Ngươi được người ta gọi là lão ma nhưng hiện tại lại nhân từ như thế, ngươi không cảm thấy hổ thẹn với danh hiệu của mình sao?”

“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, sớm muộn gì ngươi cũng sẽ bị chính lòng nhân từ của mình hại.”

Dị Phong Huyền khom người một cái: “Lão nô nhớ kỹ.”

Hư Linh Diễn nói: “Chúng ta đi thôi!”

Dứt lời, nàng quay đầu nhìn Hỗn Độn Giải, lẩm bẩm: “Chờ ta, ta sẽ trở lại sớm thôi.”