Chương 1747: Chắc chắn vô địch 2
Dị Phong Huyền thu hết thảy vào đáy mắt, chủ nhân đây là động chân tình sao? Đã từng có rất nhiều người theo đuổi chủ nhân nhưng đều kết thúc thất bại, Diệp công tử ngoại trừ xinh đẹp một chút thì dường như không có gì đặc biệt.
Rốt cuộc hắn đã làm gì để có được trái tim của chủ nhân?
Ngay sau đó.
Một phi thuyền lấp lánh ánh sáng vàng xuất hiện, bóng dáng xinh đẹp của Hư Linh Diễn xuất hiện trên boong thuyền, mọi người trấn thủ ở các vị trí khác nhau trên đó.
Dị Phong Huyền đi tới bên người Hư Linh Diễn: “Chủ nhân, lần này trở về Hư Vô Chi Địa có thể sẽ gặp kẻ địch ngăn cản.”
“Không sao, để họ đến!” Hư Linh Diễn lạnh nhạt nói, chậm rãi giơ tay lên đưa một quyển trục cho Dị Phong Huyền: “Lão Ma, đây là hai tâm pháp cuối cùng của Phạm Thiên Chân Ma Công, không phải ngươi vẫn luôn muốn sao?”
Dị Phong Huyền nhận tâm pháp Phạm Thiên Chân Ma Công: “Đa tạ chủ nhân ban thưởng.”
Hư Linh Diễn phất tay, đi vào cung điện sâu bên trong: “Ta đi bế quan.”
Dị Phong Huyền nói: “Chủ nhân yên tâm bế quan, lão nô sẽ bảo đảm an toàn cho phi thuyền.”
Bên trong cung điện.
Hư Linh Diễn khoanh chân ngồi trên ngọc bồ, chậm rãi nâng cánh tay lên, một linh giới lơ lửng trong lòng bàn tay.
Tâm thần nàng vừa động, thần thức tiến vào trong linh giới, khóe miệng mỉm cười, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh sẽ chuẩn bị cho nàng nhiều hồ lô đường như vậy.
Ngoài ra, còn có một luồng Đạo Linh Sáng Thế, những thứ này thật sự là quá quý giá.
Một quyển trục xuất hiện trước mặt nàng, là Diệp Trường Sinh để lại cho nàng: “Nếu gặp phải chuyện nguy hiểm và không vui, nhớ ăn một cây kẹo hồ lô.”
“Ta đưa ngươi Đạo Linh Sáng Thế này, hy vọng ngươi có thể thai nghén ra Đạo Linh mạnh mẽ hơn. Còn những bình ngọc kia, ta đều chuẩn bị cho ngươi những thứ khác nhau, đến thời khắc nguy hiểm, ngươi có thể mở ra sử dụng.”
Hư Linh Diễn nở nụ cười hạnh phúc, cầm lấy một cây kẹo hồ lô đặt ở bên miệng, nhìn Hỗn Độn Thần Quả trong suốt, cuối cùng nàng vẫn không nỡ ăn hết.
Bởi vì trong lòng nàng hiểu rõ, ăn một cái sẽ thiếu một cái, lần này trở lại Hư Vô Chi Địa, nàng không biết phải bao lâu mới có thể gặp lại Diệp Trường Sinh, kẹo hồ lô là nỗi nhớ duy nhất của nàng.
Ngay sau đó.
Nàng mở một bình ngọc ra, nhẹ nhàng ngửi một chút, mặt lộ vẻ rung động: “Linh dịch thật mạnh mẽ.”
Dừng một chút, nàng ngửa đầu lên đầu uống một hơi cạn sạch, vô lượng linh khí bắn ra, trong nháy mắt bao phủ trên cung điện.
Trên boong thuyền, Dị Phong Huyền nhận thấy linh khí dao động trên cung điện, trong lòng vô cùng hoảng sợ: “Chủ nhân muốn khôi phục đến thời kỳ đỉnh cao sao?”
“Hơi thở này cũng quá đáng sợ.”
Nói đến đây, khóe miệng hắn hiện lên ý cười: “Hư Vô Kiếm Cung, Vũ Trụ Cấm Viện, các ngươi trăm phương ngàn kế muốn thống nhất Hư Vô Chi Địa, nhưng các ngươi sẽ không nghĩ tới chủ nhân đã hoàn toàn khôi phục. Lần này, tai họa của các ngươi đã đến.”
Âm thanh cưỡi gió mà đi, phi thuyền biến mất ở hư không vô tận.
...
Vũ trụ vô tận.
Trên một tòa tinh vực.
Hai bóng dáng xinh đẹp đang đi về phía trước, trong lúc bất chợt, các nàng ngừng lại, quay đầu nhìn về mênh mông tinh vực phía sau.
Các nàng không phải ai khác, chính là Đạo Linh Nhi và Diệp Linh Khuynh.
Đạo Linh Nhi hơi nhăn mày, trên khuôn mặt xinh đẹp xuất hiện vẻ chấn động, Diệp Linh Khuynh bên cạnh nói: “Đạo tỷ tỷ, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Hỗn Độn hồi sinh rồi.” Đạo Linh Nhi trầm giọng nói: “Linh khí Hỗn Độn thật mạnh mẽ, có người hồi sinh Hỗn Độn, các tinh vực vũ trụ lại muốn sôi trào, chúng cường giả tất sẽ đi tranh đoạt.”
Diệp Linh Khuynh nói: “Vậy chắc chắn ca ca ta cũng sẽ đi. Đạo tỷ tỷ, nếu không chúng ta trở về đi, ta thật sự nhớ ca ca.”
“Ta cũng nhớ hắn.” Đạo Linh Nhi nhìn Diệp Linh Khuynh: “Nhưng chúng ta còn đang dỡ chuyện.”
“Kiên trì một chút, tỷ tỷ sẽ dẫn ngươi đi tìm ca ca ngươi thật sớm.”
Diệp Linh Khuynh không hiểu: “Đạo tỷ tỷ, hiện tại chúng ta đã mạnh như vậy, vì sao còn không thể trở về? Lấy thực lực của chúng ta bây giờ, bảo vệ ca ca ta là không có vấn đề gì.”
Vẻ mặt Đạo Linh Nhi nghiêm túc: “Còn lâu mới đủ, ngươi đã quên lúc trước chúng ta bị vây công, suýt nữa đã bị đánh bại sao?”
“Nếu chúng ta bây giờ trở lại bên cạnh ca ca ngươi, những kẻ địch kia xuất hiện, chúng ta sẽ không có thực lực bảo vệ ca ca ngươi.”
Diệp Linh Khuynh gật gật đầu: “Đạo tỷ tỷ, vậy đến khi nào chúng ta mới có thể trở về?”
Đạo Linh Nhi không chút do dự: “Chắc chắn vô địch.”
Diệp Linh Khuynh nói: “Ta nghe Đạo tỷ tỷ.”
Một đường đi tới đây, Đạo Linh Nhi đều chăm sóc nàng, cho nên Diệp Linh Khuynh rất rõ ràng, Đạo Linh Nhi sẽ không hại nàng.
Hơn nữa nàng nói cũng rất có lý, rơi vào đường cùng, chỉ có thể chôn sâu nỗi nhớ trong đáy lòng.