Chương 1754: Chờ bọn họ đánh tới 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1754: Chờ bọn họ đánh tới 2

Một số người kiêu ngạo, đó là thiếu sự đánh đập của xã hội.

Có một số người kiêu ngạo chính là có đủ năng lực để kiêu ngạo.

Ví dụ như Diệp Trường Sinh.

Đè Cửu Tiêu, đạp Cửu U.

Ở đâu không phải nơi hắn cười chứ?

Đế Vô Tình không hề nghi ngờ lời hắn nói, vốn nàng còn hơi lo lắng, nhưng khi nàng nhìn thấy Hỗn Độn Ấu Tể cắn nuốt cường giả đầy trời, nàng lập tức biết mình lo thừa.

Bao nhiêu người tự xưng là cường giả nhưng còn chưa từng gặp Trường Sinh đã đầu một nơi thân một nẻo.

Làm người mà không biết Diệp Trường Sinh, được gọi anh hùng cũng uổng công.

Làm người mà không biết Diệp Trường Sinh, ai dám tự nhận vô địch?

Trụ Côn bay qua thành hấp dẫn rất nhiều ánh mắt của chúng tu sĩ, vẻ mặt mọi người đều chấn động.

Cái gì vậy?

Thật lớn.

Vừa lớn vừa nhanh.

Trên một lầu các có mấy bóng người xuất hiện, một lão giả híp mắt, giọng nói hơi run: “Khí phi hành thật mạnh mẽ, phương hướng bọn họ đi là đế đô, chúng ta đuổi theo xem một chút.”

Một người khác bất đắc dĩ nói: “Bạch lão, tốc độ này quá nhanh, hai người ta và ngươi căn bản không đuổi kịp.”

Bạch Kiếm Nam hơi giơ tay lên, lòng bàn tay xuất hiện mấy phù văn: “Thiết Cúc, có những phù văn này, còn sợ đuổi không kịp bọn họ sao?”

Sắc mặt Đồng Thiết Cúc hơi biến đổi: “Bạch lão còn có thần tốc phù.”

Bạch Kiếm Nam đưa ba tấm phù văn cho Đồng Thiết Cúc: “Đi thôi, lão phu là người thiếu phù văn sao?”

Đồng Thiết Cúc nói: “Mấy năm nay Bạch lão ở Trụ Quốc có công lao to lớn, đương nhiên không thiếu chút đồ này.”

Bạch Kiếm Nam cười nói: “Trong khoảng thời gian này, hình như Trụ Quốc đã trêu chọc người không nên trêu chọc, quan hệ với Khởi Nguyên Ma Tộc bên kia càng ngày càng khẩn trương, chúng ta phải cẩn thận ứng phó, nhất là loại người không rõ lai lịch này, tuyệt đối không thể để cho bọn họ đi tới đế đô.”

Đồng Thiết Cúc gật đầu: “Bạch lão nói có lý, không phải ai cũng có thể xuất hiện ở đế đô.”

Dứt lời, hai người dán thần tốc phù lên người, nhanh chóng đuổi theo Trụ Côn phía xa.

Nhóm tu sĩ dạo này thật khó hiểu, còn có người dán thần tốc phù đi chịu chết, ngươi nói có kỳ lạ?

Xoạt.

Xoạt.

Trụ Côn đi qua càng nhiều nơi thì càng có nhiều cường giả Thái Huyền Trụ Quốc nhao nhao đuổi theo.

Trong lúc đi về phía trước, một lão giả đi tới bên người Bạch Kiếm Nam: “Bạch lão, thật trùng hợp, ngươi cũng đuổi theo.”

Bạch Kiếm Nam nói: “Đương nhiên, không rõ lai lịch của những người này, lão phu muốn nhìn xem rốt cuộc bọn họ định làm gì.”

Dứt lời, vô số đạo mưa thương từ trên cao bay xuống, giống như hành tinh khác va chạm vào nhau, từng tấc không gian bị đánh nát.

Thân ảnh đám người Bạch Kiếm Nam đột nhiên dừng lại, vội vàng ngăn cản mũi thương bay tới. Ngay sau đó, một bóng người xuất hiện trên không trung, không phải ai khác, chính là Diễm Xích Vũ.

Ầm.

Ầm.

Theo tiếng nổ mạnh vang ra, thương đầy trời biến mất không thấy, đám người Bạch Kiếm Nam, Đồng Thiết Cúc từ từ ổn định lại, ánh mắt đồng loạt rơi vào trên người Diễm Xích Vũ. Bọn hắn phát hiện chỉ có một mình hắn, trên mặt mọi người hiện lên ý cười trêu tức.

Bạch Kiếm Nam khinh thường: “Chỉ bằng ngươi cũng muốn ngăn cản chúng ta sao?”

Diễm Xích Vũ không nói gì, bóng dáng chợt lóe biến mất không thấy, trong hư không dường như chưa từng xuất hiện qua người này.

Bốp! Bốp! Bốp!

Liên tiếp ba tiếng vang truyền ra, ba người Bạch Kiếm Nam, Đồng Thiết Cúc bị đánh bay ra ngoài, mặt đều bị đánh biến dạng.

Lần này ra tay cũng quá tàn nhẫn.

Vừa lên đã hạ ra chiêu chết.

Diễm Xích Vũ lại xuất hiện, hiện tại có thể nói chuyện cẩn thận rồi chứ? Cứ phải để ta tát cho các ngươi vái phát.

Tiếng bốp kia…

Có phục không?

Mọi người bị choáng váng, lần thứ hai nhìn thấy Diễm Xích Vũ xuật hiện, mọi người đều nổi giận xông tới.

Dám đánh lén bọn họ, nhất định phải trả giá lớn.

“Muốn chết!”

Diễm Xích Vũ lạnh nhạt nói, thân ảnh lần thứ hai biến mất không thấy, ngay sau đó, từng tiếng kêu thảm thiết truyền ra.

Thân thể mọi người bị nghiền nát, linh hồn bị hủy diệt, bọn hắn không thể chịu được cảm giác đau đớn như thiêu đốt này.

Cho đến khi chết, bọn hắn cũng không hiểu được, vì sao một người có thể hèn hạ như vậy?

Dùng thương lửa đâm bọn hắn.

Đây là việc mà người làm sao?

Bạch Kiếm Nam và vài lão giả khác lần lượt ngã xuống, trên không trung chỉ còn lại một mình Đồng Thiết Cúc. Hắn ta nhìn Diễm Xích Vũ đi ra từ trong biển lửa vô tận thì lập tức xoay người chuẩn bị chạy trốn.

Thế nhưng hắn ta phát hiện biển lửa buông xuống, cho dù hắn ta giãy dụa như thế nào cũng không thể lao ra ngoài được. Đúng lúc này, Diễm Xích Vũ bay xuống, xuất hiện ở trước mặt Đồng Thiết Cúc.

“Chỉ còn lại một mình ngươi, nói một chút, ngươi chuẩn bị chết như thế nào?”

Đồng Thiết Cúc biến sắc: “Các hạ, giữa chúng ta có phải là có hiểu lầm hay không?”

Diễm Xích Vũ nói: “Hiểu lầm, có sao?”

Nếu như ta đánh không lại các ngươi, hiện tại có phải đã bị các ngươi đánh hội đồng không?