Chương 1755: Chờ bọn họ đánh tới 3

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1755: Chờ bọn họ đánh tới 3

Đồng Thiết Cúc bối rối nói: “Không, chúng ta chỉ muốn đuổi theo xem một chút.”

Diễm Xích Vũ gật đầu: “Được, vậy ta sẽ dẫn ngươi đi xem một chút.”

Thân ảnh hắn chợt lóe, vô lượng phần thiên liệt diễm bao bọc trên người Đồng Thiết Cúc, hai người trong nháy mắt biến mất trong hư không.

Lúc xuất hiện lại, hai người đã ở trên boong thuyền, Diễm Xích Vũ đi ra từ trong ngọn lửa: “Chủ nhân, đều giết hết rồi, người này nói hắn muốn đuổi theo đến xem nên ta đã mang về.”

Diệp Trường Sinh nhìn Đồng Thiết Cúc: “Trói hắn vào Trụ Côn, để cho hắn nhìn đủ.”

“Đồng thời cũng để cho hắn chứng kiến chúng ta tiêu diệt Thái Huyền Trụ Quốc như thế nào.”

Diễm Xích Vũ cười nói: “Vẫn là chủ nhân có cách.”

Dứt lời, hắn dùng xích thần hỏa trói Đồng Thiết Cúc dùng xích thần hỏa trói Đồng Thiên Cúc lên Trụ Côn: “Không phải ngươi thích xem sao, vậy thì hưởng thụ cho tốt!”

Đồng Thiết Cúc hoàn toàn choáng váng.

Những người này là ai?

Diễm Xích Vũ đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Chủ nhân, những linh giới này cho ngươi, ta cũng không dùng được.”

Diệp Trường Sinh nói: “Ta cũng không dùng được.”

Diễm Xích Vũ lại nói: “Được rồi, vậy ta giữ lại trước, sau này tìm cơ hội cho mầy người hòa thượng đi.”

“Chủ nhân, đến bây giờ cũng không gặp được một tên cường giả nào, có phải Thái Huyền Trụ Quốc không có cường giả không?”

Diệp Trường Sinh nói: “Không phải Thái Huyền Trụ Quốc không có cường giả, mà là ở trước mặt ta chưa từng có cường giả.”

Diễm Xích Vũ: “...”

Ngay khi hai người đang nói chuyện, Đế Vô Tình không biết từ khi nào xuất hiện, đi tới bên cạnh Diệp Trường Sinh: “Thiếu chủ, phía trước chính là đế đô của Thái Huyền Trụ Quốc.”

Diệp Trường Sinh gật đầu, thần thức bao phủ: “Nơi này không nhiều cường giả lắm, vậy chúng ta sẽ tới hoàng cung Trụ Quốc làm khách, để xem chỗ nào có chí bảo.”

Diễm Xích Vũ cười thần bí: “Ta thích nhất là ba ngàn mỹ nữ hậu cung.”

Ngươi không thể làm người tốt sao?

Trong mắt hắn cũng chỉ có nữ nhân, trừ chuyện đó ra, không có chuyện gì có thể khiến hắn hứng thú.

Không biết người có mệt không, nhưng chắc chắn cậu nhỏ sẽ mệt.

Trụ Côn biến mất không thấy đâu, năm người Diệp Trường Sinh, Diễm Xích Vũ, Đế Vô Tình, Đế Thần, Cửu Sắc từ trên cao bay xuống, xuất hiện trên bầu trời hoàng cung Thái Huyền Trụ Quốc.

Bọn họ vừa mới bay xuống đã bị cường giả trong hoàng cung phát hiện, nhao nhao xuất hiện trên đỉnh cung điện, tạo thành thế giằng co với năm người Diệp Trường Sinh.

Ánh mắt lão giả cầm đầu nhìn năm người, thế mà không có một ai mà hắn ta quen biết: “Chư vị rốt cuộc là ai, nơi này là hoàng cung Thái Huyền Trụ Quốc, há có thể tự tiện xông vào.”

Diệp Trường Sinh nghe thấy tiếng, quay đầu nhìn về phía Đế Vô Tình: “Không phải chứ, thế mà bọn hắn lại không biết ngươi, xem ra ngươi không được rồi, Bất Tử Tộc các ngươi cũng không lăn lội được rồi.”

Đế Vô Tình: “...”

Đế Thần: “...”

Luôn đánh úp khiến người khác không kịp đề phòng.

Uy áp mạnh mẽ bao phủ trên bầu trời hoàng cung Thái Huyền Trụ Quốc, cường giả bảo vệ hoàng cung nhao nhao xuất hiện.

Lão giả cầm đầu đề phòng, đánh giá năm người Diệp Trường Sinh, biết mấy người tới không tốt.

Có thể một đường đến hoàng cung mà Trụ Quốc cũng không nhận được bất kỳ tin tức gì, đủ thấy thực lực mấy người Diệp Trường Sinh rất mạnh.

Lão giả áo trắng Khương Đại Dương trầm giọng nói: “Chư vị đến Thái Huyền Trụ Quốc ta làm gì?”

Diệp Trường Sinh còn chưa kịp mở miệng, Diễm Xích Vũ bên cạnh đã mở miệng nói: “Đến vì hậu cung.”

“Cô nương kia... Không tệ đâu.”

“Để nàng theo ta vài ngày để làm quen một chút.”

Sắc mặt Khương Đại Dương trong nháy mắt xanh mét, lửa giận bắn ra, hận không thể chém Diễm Xích Vũ thành vạn đoạn, lại đùa giỡn đạo lữ của hắn ta ngay trước mặt hắn ta.

Còn vương pháp hay không?

Có phải quá kiêu ngạo rồi không?

Diệp Trường Sinh: “...”

Ngay cả hắn cũng cảm thấy Diễm Xích Vũ quá đáng, hoàng cung Thái Huyền Trụ Quốc có không ít mỹ nữ tiên tử, nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại chọn đạo lữ của người ta.

Điều này thật khiến người ta cạn lời.

Hơn nữa, bọn hắn đến Thái Huyền Trụ Quốc là có chuyện quan trọng, nhưng sao lời nói trong miệng Diễm Xích Vũ lại giống như bọn hắn đến cướp người vậy.

Khương Đại Dương cố nén phẫn nộ: “Các hạ là ai, có thể nói tên không?”

Diệp Trường Sinh vừa muốn mở miệng, một bóng người từ sâu trong hoàng cung đi ra, người mặc long bào màu vàng, thần long cưỡi mây đạp gió giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ bay lượn trên bầu trời.

Hắn vốn tưởng rằng chỉ có quân vương bình thường mới mặc long bào, không nghĩ tới nước phát triển như Trụ Quốc cũng thích mặc.

Trông có vẻ hơi chuunibyou(*).

(Chuunibyou: hội chứng tuổi teen, hội chứng tuổi dậy thì, chỉ chung những đối tượng thanh thiếu niên mắc bệnh ảo tưởng.)

Khương Quân Vũ đi tới bên cạnh Khương Đại Dương: “Lão tổ, nữ tử kia và lão giả bên cạnh nàng là Đế Vô Tình và Đế Kiêu của Bất Tử Tộc.”

“Nếu trẫm không đoán sai, kiếm tu áo trắng cầm đầu là Diệp Trường Sinh. Trong khoảng thời gian này, sáu thế lực lớn đều muốn chém chết Diệp Trường Sinh, nghe đồn Hỗn Độn Thế Giới hồi sinh đều là bút tích của Diệp Trường Sinh.”