Chương 1756: Quấy rầy rồi, xin cáo từ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1756: Quấy rầy rồi, xin cáo từ

Sắc mặt Khương Đại Dương thay đổi: “Lão phu ở trong thâm cung đã lâu cũng nghe nói đến Diệp Trường Sinh, thế mà Bất Tử Tộc có thể mời hắn tới, thật sự khiến chúng ta ngoài ý muốn.”

Khương Quân Vũ lại nói: “Lão tổ, thực lực Diệp Trường Sinh sâu không lường được, chúng ta không cần liều mạng với hắn. Trẫm đã truyền tin tức ra ngoài, tin rằng cường giả Khởi Nguyên Ma Tộc sẽ tới ngay.”

Khương Đại Dương chậm rãi mở miệng: “Hy vọng chúng ta có thể kiên trì đến khi Khởi Nguyên Ma Tộc đến. Thật ra cho tới nay, ta cũng không đề nghị thông đồng làm bậy với Khởi Nguyên Ma Tộc, đó không phải chuyện dài lâu.”

Khương Quân Vũ biết lão tổ rất có ý kiến với hắn ta: “Lão tổ, kẻ địch trước mắt, cũng không cần nói chuyện này nữa.”

“Cứu mạng!”

“Bệ hạ, cứu ta!”

Từng tiếng kêu truyền đến từ sâu trong hoàng cung. Diệp Trường Sinh theo tiếng nhìn lại, phát hiện vài nữ tử đang lao tới phía Khương Quân Vũ.

Khi hắn nhìn thấy người sau lưng nữ tử, sắc mặt hơi đổi: “Mẹ nó, Diễm Xích Vũ rời đi lúc nào? Bây giờ đã tự ý hành động rồi sao?”

Tốc độ của nữ tử quá chậm nên nàng ta bị Diễm Xích Vũ ngăn lại: “Tới bắt ngươi!”

Khương Quân Vũ nhìn ái phi của mình bị Diễm Xích Vũ bắt đi, long nhan trong nháy mắt giận dữ: “Một thần thú hóa hình cũng muốn gây chuyện ở hoàng cung, ngươi coi trẫm là người chết sao?”

“Lão tổ, Diệp Trường Sinh giao cho ngươi, trẫm đi chém giết con thần thú này.”

Khương Đại Dương còn chưa kịp mở miệng thì Khương Quân Vũ đã rời đi, một ánh lửa nóng rực bắn thẳng vào trên người Diễm Xích Vũ.

“Vì một nữ nhân, có đáng không?”

“Nếu lần này mối nguy của Trụ Quốc được hóa giải, Quân Vũ không thể tiếp tục làm Đế Quân, bằng không Trụ Quốc sẽ bị hắn hủy mất.”

Thật ra từ lúc Diệp Trường Sinh xuất hiện, hắn ta đã nhận ra nguy cơ: “Các hạ đến Trụ Quốc ta, không chỉ vì vài nữ tử hậu cung.”

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Ta ở trong mắt ngươi chỉ có vậy sao?”

Khương Đại Dương lại nói: “Vậy các hạ tới vì Bất Tử Tộc, muốn đối địch với Thái Huyền Trụ Quốc chúng ta.”

“Như này còn chưa đủ rõ sao?” Diệp Trường Sinh dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ta đến Thái Huyền Trụ Quốc cũng không có chuyện gì khác, chính là đến diệt nước, các ngươi đã chuẩn bị xong chưa?”

Khương Đại Dương: “...”

Một cung phụng của Thái Huyền Trụ Quốc bước ra ngoài: “Diệt nước, nơi này gió lớn, ngươi cũng không sợ đau sao?”

Diệp Trường Sinh trầm mặc không nói, khóe miệng nhếch lên, mỗi lần hắn nở nụ cười như vậy, chứng tỏ có người sẽ gặp nạn.

Keng.

Keng.

Từng tiếng kiếm kêu truyền ra, giống như có vô số phi kiếm đang chấn động, kiếm khí khủng bố trói buộc bọn hắn, bao bọc kín không kẽ hở.

Khương Đại Dương ngẩng đầu nhìn lên không trung, phát hiện vô số kiếm bạc treo trên đỉnh đầu, giống như kiếm trủng treo ngược.

Diệp Trường Sinh lạnh nhạt bình tĩnh: “Tiếp ta một kiếm, không chết, tha cho các ngươi!”

Dứt lời, vô lượng kiếm khí hạ xuống, sát ý tràn ngập trong mỗi một tấc không gian.

Toàn bộ hoàng cung Thái Huyền Trụ Quốc trong nháy mắt bị vòng xoáy kiếm khí bao vây, một tòa kiếm vực xuất hiện, nơi kiếm khí hội tụ xuất hiện một thanh kiếm lớn màu bạc.

Thập phương giai sát, kiếm diệu chư thiên.

Đây là thần thông kiếm đạo mà Diệp Trường Sinh lĩnh ngộ ra thông qua áo nghĩa kiếm đạo của Linh, kết hợp kiếm đạo và sát đạo một cách hoàn mỹ.

Ngay sau đó, một màn đáng sợ đã xảy ra. Trên bầu trời, một bóng đen tay cầm kiếm xuất hiện, nhìn qua giống như chuôi kiếm ở bên ngoài, mũi kiếm đặt trên mặt đất.

Bóng đen che trời này chính là phân thân thứ năm của Diệp Trường Sinh – phân thân Hỗn Độn U Minh.

Hỗn Độn U Minh, cầm kiếm Tru Thiên.

Đế Vô Tình kinh ngạc nhìn chăm chú vào phân thân, lại quay đầu nhìn Diệp Trường Sinh: “Hắn thật sự quá khủng bố.”

Đế Thần nhỏ giọng phụ họa: “Đại tiểu thư, quyết định lúc này của chúng ta thật sự sáng suốt, có thể khiến Bất Tử Tộc phát triển tốt.”

Đế Vô Tình nhẹ nhàng gất đầu: “Thiếu chủ cho chúng ta cơ hội, có thể bắt được hay không là dựa vào chúng ta.”

Nói đến đây, nàng dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Đại trưởng lão, ta phát hiện trong khoảng thời gian này, ngươi và Diễm Xích Vũ có qua lại, hắn không phải người đứng đắn, ngươi hiểu ý ta chứ?”

Đế Thần vội vàng nói: “Tạ đại tiểu thư nhắc nhở, lão phu đã biết.”

Thật ra, cùng một việc, cùng một người nhưng cách nhìn của mỗi người lại khác nhau.

Trong mắt Đế Thần, Diễm Xích Vũ không có vấn đề gì, tính tình ngay thật, sống thoải mái tự tại.

Ai lại không thích chứ?

Đúng lúc này, trên hư không đột nhiên xuất hiện một đoàn vòng xoáy giống như cánh cửa kết giới, bóng người từ trong vòng xoáy đi ra.

Khi bọn họ nhìn thấy Hỗn Độn U Minh che trời, người cầm đầu vội vàng nói: “Ngượng ngùng, chúng ta đi sai rồi, các ngươi tiếp tục!”

“Không quấy rầy nữa, xin cáo từ!”

...

Trong hư không.

Diệp Trường Sinh nhìn tu sĩ Khởi Nguyên Ma Tộc chạy trốn trở lại vòng xoáy: “Cứ để các ngươi đi như vậy, ta sẽ rất mất mặt.”