Chương 1758: Không đi được 2
Dứt lời, hắn biến mất không thấy đâu, phỏng chừng là sợ Diệp Trường Sinh đánh hắn.
“Ngươi lại dám hố ta như vậy?” Diệp Trường Sinh hô về phía Diễm Xích Vũ rời đi: “Nhớ còn sống trở về.”
Trụ Côn vẫn tiếp tục đi về phía trước, hắn một mình đứng trên boong thuyền, mặc cho gió thổi vào người.
Không biết qua bao lâu, đêm tối buông xuống, sao đầy trời như tinh linh, ánh sáng của các vì sao chiếu rọi lên Trụ Côn.
Không biết vì sao, hắn luôn có dự cảm không lành khiến hắn lo lắng, chẳng lẽ chính là cho rằng Diễm Xích Vũ rời đi?
...
Hư không vô tận.
Trên một tòa tinh vực.
Linh khí mênh mông cuồn cuộn, vô số sinh linh đều sống ở đây, liếc mắt nhìn lại toàn là rừng rậm cổ xưa khiến người ta cảm thấy tràn đầy sự sống.
Đột nhiên, từng con chim bay thẳng lên như diều gặp gió, giống như nhận được niềm vui rất lớn. Trên cao rừng rậm, từng bóng người đạp không lướt nhanh, vọt tới chỗ sâu nhất trong tinh vực.
Người tới không phải ai khác, chính là cường giả Vũ Trụ Cấm Viện do Quân Tri Bạch, Hàn Lập, Vân Bình An cầm đầu.
Bọn hắn căn cứ theo tin tức mà Quân Dịch An để lại, lập tức đi tới tòa tinh vực này tìm Diệp Chiến Thiên và An Mộng Quân.
Giờ phút này, bọn hắn tập trung vào vị trí của hai người Diệp Chiến Thiên, dẫn theo cường giả dưới trướng đi tới, chuẩn bị bắt hai người.
Quân Tri Bạch tính toán, chỉ cần bắt được hai người Diệp Chiến Thiên thì có thể dễ dàng khống chế Diệp Trường Sinh.
Đến lúc đó, hắn ta có một vạn biện pháp khiến Diệp Trường Sinh tự mình tới cửa chịu chết. Hoàn thành nhiệm vụ Quân Dịch An để lại, thật sự không cần quá đơn giản.
Giờ khắc này.
Trong nhà tranh sâu trong tinh vực, tiếng rồng ngâm trầm thấp vang lên. Diệp Chiến Thiên từ trong nhà tranh ra, bên người chính là An Mộng Quân.
Diệp Chiến Thiên đỡ cánh tay An Mộng Quân, ngẩng đầu nhìn về phía hư không, lẩm bẩm nói: “Nguy hiểm đến.”
“Cường giả tới cũng không ít. Lão Hắc, lão Bạch, lát nữa các ngươi dẫn Mộng Quân Tiên rời đi, ta ở lại.”
Ngao Hoàng nói: “Lão Diệp, Mộng Quân đã có thai, ngươi dẫn nàng rời đi trước, những người này giao cho ta và lão Bạch là được.”
“Tu luyện nhiều năm như vậy, rốt cục có thể hoạt động thân dưới.”
Không sai, lúc này An Mộng Quân đã mang thai, không thể không nói Diệp Chiến Thiên vẫn rất mạnh mẽ.
Sau này Diệp Trường Sinh cũng có một đệ đệ.
Sắc mặt Diệp Chiến Thiên trầm xuống: “Lão Hắc, tốc độ của ngươi nhanh nhất, mang Mộng Quân rời đi, ta rất yên tâm.”
“Sau khi rời khỏi Thái Cổ Tinh Vực, hai người các ngươi nhanh chóng đi tìm Trường Sinh, ta sẽ nhanh chóng đi tìm các ngươi.”
“Mau đi, chậm thì sinh biến.”
Ngao Hoàng còn muốn nói gì nữa nhưng lại bị Bạch Kỳ Lân cắt ngang: “ Nghe lão Diệp đi, bây giờ chúng ta rời đi ngay.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Lão Diệp, nếu thật sự nguy hiểm thì đến chỗ Lận Phàm tránh một chút, có lẽ hắn sẽ giúp được ngươi.”
Diệp Chiến Thiên nói: “Không cần lo lắng, nếu ta không thể đánh chết những người này thì chẳng lẽ lại lãng phí truyền thừa Thái Cổ đệ nhất kiếm thần sao?”
Ngao Hoàng và Bạch Kỳ Lân dẫn theo An Mộng Quân chuẩn bị rời đi, thân ảnh vừa mới xuất hiện trong hư không, một bóng lớn bay xuống, nắm tay thật lớn đánh về phía bọn họ.
Sắc mặt Bạch Kỳ Lân thay đổi: “Lão Hắc, Lão Diệp, xem ra chúng ta không đi được rồi, đây là người khổng lồ trăm tay, ta đi ngăn cản bọn hắn.”
Diệp Chiến Thiên biến mất tại chỗ, một kiếm mở trời nghênh đón công kích của người khổng lồ trăm tay: “Các ngươi đi đi, nơi này giao cho ta.”
Dứt lời, mấy trăm bóng người lại xuất hiện trong hư không, vây kín hai người không một kẽ hở.
Xoẹt.
Một kiếm chém cửu thiên, vô lượng kiếm khí như muốn chia bầu trời thành hai.
Người khổng lồ trăm tay loạng choạng lui về phía sau, máu tươi trên cánh tay nhỏ xuống, một tiếng nổi giận vang vọng khắp hư không.
Người khổng lồ trăm tay bị kiếm khí đả thương, trong nháy mắt trở nên vô cùng điên cuồng, nắm tay nện vào trước ngực, lại một lần nữa vọt tới phía Diệp Chiến Thiên.
Bóng dáng khổng lồ che khuất bầu trời, nắm tay như thiên thạch từ trên cao rơi xuống, Diệp Chiến Thiên nhìn An Mộng Quân: “Lão Hắc, Lão Bạch, giao cho các ngươi.”
Bịch.
Ông biến mất tại chỗ, chớp mắt đã xuất hiện trên bầu trời với vô lượng kiếm khí.
Áo trắng như tuyết cưỡi gió bay lên, kiếm khí quanh quẩn trên người, ông từ từ ngước mắt nhìn người khổng lồ trăm tay.
“Ngươi không nên tới đây!”
“Một kiếm của ta có thể đảo lộn trời xanh!”
Dứt lời, một kiếm mạnh mẽ dữ dội bay ra chỉ thẳng vào cổ người khổng lồ trăm tay.
Ầm.
Ầm.
Tiếng nổ tung lay động cửu thiên, vạn linh trên tinh vực sợ hãi nằm rạp dưới đất. Người khổng lồ trăm tay che trước ngực, người bị huyền thạch bọc kín không kẽ hở, hắn ta dùng cách này để ngăn cản một kiếm của Diệp Chiến Thiên.
Tiếng nổ lớn truyền ra, thân ảnh người khổng lồ trăm tay lui về phía sau, huyền thạch trên người bị nghiền nát.