Chương 1759: Cường giả mười kiế
Bịch.
Hắn ta bay ra ngoài như diều đứt dây. Cùng lúc đó, một kiếm xuyên qua cổ hắn ta, máu tươi bắn tung tóe, người khổng lồ trăm tay giơ tay che cổ, không thể tin nhìn Diệp Chiến Thiên.
Phía bên kia.
Sắc mặt ba người Quân Tri Bạch, Hàn Lập, Vân Bình An hơi đổi, hiển nhiên bọn họ không ngờ Diệp Chiến Thiên lại mạnh mẽ như vậy.
Hàn Lập trầm giọng nói: “Hắn cũng là kiếm tu, hơn nữa trình độ kiếm đạo rất mạnh, xem ra một người khổng lồ trăm tay không làm gì được hắn.”
Quân Tri Bạch cười nói: “Chúng ta chuẩn bị đầy đủ, chỉ dựa vào một người và hai thần thú như bọn hắn, há có thể ngăn cản chúng ta tiến công?”
Nói đến đây, hắn ta dừng một chút, ánh mắt dừng lại trên người An Mộng Quân: “Mẫu thân Diệp Trường Sinh đã có thai, nàng chính là điểm yếu của Diệp Chiến Thiên, chỉ cần chúng ta khống chế được, đại chiến này sẽ kết thúc ngay.”
Hàn Lập và Vân Bình An nhẹ nhàng gật đầu, cảm thấy Quân Tri Bạch nói có lý, bởi vì bọn họ cũng phát hiện An Mộng Quân đang mang thai.
Bà chính là một bước đột phá.
Quân Tri Bạch tiện tay vung lên, trong phút chốc tiếng nổ lớn như rời non lấp biển vang lên, toàn bộ tinh vực giống như sẽ sụp đổ ngay lập tức.
Sau đó.
Từng bóng người khổng lồ trăm tay xuất hiện, giống như núi non nguy nga hùng vĩ mọc lên, nhìn qua thì có khoảng trăm người.
Bọn hắn đứng ngạo nghễ trong hư không nhìn Diệp Chiến Thiên, phát ra tiếng gầm gừ điếc tai rồi mạnh mẽ nhào tới phía Diệp Chiến Thiên.
Quân Tri Bạch lại nói: “Cho dù trình độ kiếm đạo của Diệp Chiến Thiên có mạnh hơn nữa nhưng hắn cũng cần thời gian để chém giết trăm người khổng lồ.”
Hàn Lập và Vân Bình An hiểu được ý trong lời nói của hắn ta, bóng dáng hai người chợt lóe, dẫn theo cường giả sau lưng tấn công An Mộng Quân.
Ngao Hoàng thấy thế thì trầm giọng nói: “Lão Bạch, ngươi bảo vệ Mộng Quân, ta đi ngăn cản những người này.”
Bạch Kỳ Lân chậm rãi mở miệng: “Để ta đi thì tốt hơn, dù sao ta có thể chiến đấu mạnh hơn ngươi.”
Dứt lời, hắn biến thành bản thể, cắn nuốt về phía đám người Hàn Lập. Trong khoảnh khắc, vô lượng uy áp thần thú xuất hiện, trong hư không cũng xuất hiện vô số ảo ảnh Bạch Kỳ Lân.
Hàn Lập thúc dục kiếm khí, phát động tấn công Bạch Kỳ Lân, hắn ta quay đầu nhìn về phía Vân Bình An: “Ngươi đi chém giết Hắc Long kia.”
Hàn Lập thân là Hư Vô Kiếm Thần, một kiếm tịch diệt, ảo ảnh Bạch Kỳ Lân biến mất dưới mũi kiếm. Lão Bạch nổi giận gầm lên một tiếng, không gian bốn phía bắt đầu thay đổi.
Sắc mặt Hàn Lập căng thẳng: “Đây là thuộc tính thời gian? Muốn vây khốn ta, ngươi vẫn nghĩ quá đơn giản.”
Không gian thời gian xuất hiện, Lão Bạch biến thành người, mặc quần áo màu trắng, tay cầm một cây trường thương màu bạc.
“Kiếm đạo của ngươi cũng chỉ có vậy.”
Hàn Lập chính là Hư Vô Kiếm Thần, niềm kiêu ngạo nhất của hắn ta chính là kiếm đạo, thế mà bây giờ lão Bạch lại dám khinh thường kiếm đạo của hắn ta.
“Muốn chết!”
Một kiếm và một thương va chạm cùng lúc trong không gian thời gian tạo ra ánh sáng rực rỡ. Bóng dáng hai người xẹt qua, kiếm thương hình thành vòng xoáy thật lớn, điên cuồng tàn sát bừa bãi trên người hai người.
Phía bên kia.
Vân Bình An dẫn người tấn công An Mộng Quân và Ngao Hoàng. Trong hư không, Diệp Chiến Thiên nhìn xuống phía dưới, thu hết thảy vào đáy mắt, trên mặt ông hiện lên vẻ lo lắng.
Kiếm đoạn vạn cổ.
Một kiếm chiến phá Cửu Trọng Thiên, kiếm khí cổ xưa tràn ngập trong hư không, trăm người khổng lồ ầm ầm ngã xuống, trong nháy mắt hóa thành bột mịn.
Thân ảnh Diệp Chiến Thiên biến mất tại chỗ, ông chuẩn bị đi ngăn cản Vân Bình An thì lại bị một người ngăn lại.
Quân Tri Bạch xuất hiện trước mặt Diệp Chiến Thiên, vẻ mặt vô cùng kiêu căng: “Khoanh tay chịu trói đi!”
Sắc mặt Diệp Chiến Thiên lạnh lùng, hơi thở lạnh như sương giá: “Khoanh tay chịu trói? Ngươi cảm thấy ta sẽ làm vậy sao?”
“Nhắc ngươi một câu, tốt nhất ngươi nên dẫn theo người của mình rời đi, nếu không các ngươi đều phải chôn ở đây.”
Dứt lời, kiếm khí mênh mông cuồn cuộn xuất hiện trên người ông, cùng lúc đó cũng có một bóng người xuất hiện sau lưng.
Bạch Y Thần Vương?
Đây là phân thân của Diệp Chiến Thiên, Thái Cổ Thần Vương.
“Thái Cổ Tru Thiên Cửu Kích.”
Quân Tri Bạch nhìn từng kiếm hạ xuống, Diệp Chiến Thiên đang tới gần hắn ta, sắc mặt hắn ta hơi đổi: “Cha nào con nấy, thực lực của ngươi không tệ, nhưng vẫn còn kém con trai ngươi rất nhiều.”
Hắn ta từ từ nâng lòng bàn tay đẩy về phía trước, chưởng phong như núi, bình chướng xuất hiện ngăn kiếm lại.
Càn Khôn trong lòng bàn tay!
Một chưởng đảo lộn càn khôn, nắm thời không thời gian trong lòng bàn tay.
Uy lực cửu kích của Diệp Chiến Thiên cũng không đánh bại được càn khôn trong lòng bàn tay của Quân Tri Bạch, càng đáng sợ hơn chính là hơi thở kiếm đạo của ông đang bị Quân Tri Bạch chiếm làm của riêng.
“Buông kiếm trong tay xuống, chịu trói đi!”
Quân Tri Bạch bễ nghễ, không hề để Diệp Chiến Thiên vào mắt: “Ở trong mắt ta, ngươi cũng chỉ là tôm tép thôi.”