Chương 1760: Lận Phàm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 1 lượt đọc

Chương 1760: Lận Phàm

Diệp Chiến Thiên nhìn xuống phía dưới, phát hiện Ngao Hoàng bị đám người Vân Bình An vây công, liên tiếp bại lui, hắn hóa thân thành bản thể, mang theo An Mộng Quân bay lượn trên cửu thiên.

Hắn mặc kệ đám người Vân Bình An đánh vào người mình. Giờ phút này, vảy rồng trên người hắn đã nổ tung, máu tươi chảy ra ào ào.

Có thể thấy hắn sẽ không chịu đựng được quá lâu.

Trên người Diệp Chiến Thiên tản ra sát khí ngút trời: “Chết đi!”

Vừa nói xong, hơi thở đáng sợ từ trên người ông bắn ra, tu vi điên cuồng tăng vọt.

Hỗn Nguyên Thần đỉnh phong?

Quân Tri Bạch khinh thường: “Cho dù cấp bậc của ngươi có tăng lên tới Hỗn Nguyên Thần đỉnh phong thì cũng không cách nào đánh bại ta...”

“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.”

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

Diệp Chiến Thiên nói: “Ta là cha của Diệp Trường Sinh, chỉ bằng các ngươi cũng muốn làm tổn thương con trai ta?”

“Tất cả chịu chết đi!”

Ông tức giận chém xuống một kiếm, càn khôn trong lòng bàn tay của Quân Tri Bạch bị phá, hắn ta bay ngược ra sau, trong mắt lộ ra vẻ khó tin.

Nguyện lực thật đáng sợ.

Trong sách cổ có ghi chép, người có được nguyện lực đã trải qua vô số luân hồi.

Mỗi một nguyện lực đại diện cho một đời luân hồi. Hắn ta đã nhìn thấy mười mấy nguyện lực phía sau lưng Diệp Chiến Thiên, nói cách khác Diệp Chiến Thiên đã từng trải qua hơn mười kiếp luân hồi.

Quân Tri Bạch như đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, con ngươi hơi co lại: “Thì ra là như thế, thì ra là như thế.”

Trên người Diệp Trường Sinh có vô số nhân quả, người bình thường sau khi dính nhân quả của hắn thì không thể nào thừa nhận.

Diệp Chiến Thiên là cha của hắn, nếu không phải cường giả mười kiếp thì cũng không có tư cách.

Nghĩ tới đây, hắn ta quay đầu nhìn An Mộng Quân, vậy nàng lại có thân phận gì?

Cha là cường giả mười kiếp, mẹ há lại là người bình thường?

Trong hư không.

Vẻ mặt Quân Tri Bạch vô cùng ngưng trọng, thân phận của Diệp Chiến Thiên khiến hắn ta cảm thấy rất áp lực, thật sự rất áp lực.

Hắn ta vốn tưởng rằng có thể dễ dàng mang Diệp Chiến Thiên trở về, nhưng sự việc phát triển đến giờ, hắn ta đã không nắm chắc có thể đánh bại được Diệp Chiến Thiên.

Hắn ta bay ngược ra sau, vô lượng kiếm chỉ thẳng vào người hắn ta, Quân Tri Bạch lại đánh ra một chưởng: “Hoành thôi vũ trụ.”

Ầm ầm.

Ầm ầm.

Tiếng nổ mạnh truyền ra, hư không bị sóng xung kích chôn vùi, Quân Tri Bạch tập trung nhìn lại, phát hiện Diệp Chiến Thiên trước mắt biến mất không thấy đâu.

Hắn ta thấy ông muốn ngăn cản Vân Bình An, trong nháy mắt cũng biến mất tại chỗ: “Diệp Chiến Thiên, đối thủ của ngươi là ta.”

Diệp Chiến Thiên nhận thấy hơi thở đến từ phía sau cũng không quay đầu lại, mặc kệ Quân Tri Diệt đánh vào người ông.

Bởi vì trong lòng ông hiểu rõ, nếu như ông không ngăn cản Vân Bình An, Ngao Hoàng sẽ thất bại, đến lúc đó tính mạng An Mộng Quân sẽ gặp nguy hiểm.

Thật ra, cũng không phải thực lực Ngao Hoàng yếu, đánh không lại Vân Bình An, mà là hắn muốn bảo vệ An Mộng Quân chu toàn, không thể để bà và đứa nhỏ trong bụng bị thương tổn, chính vì vậy hắn cũng chỉ có thể mạnh mẽ tấn công Vân Bình An.

Nếu đổi lại là những người khác thì đã bị Vân Bình An đánh chết từ lâu.

Danh hiệu Kiếm Cuồng Nhân của hắn ta cũng không phải hư danh.

Một chưởng đánh trúng trên lưng Diệp Chiến Thiên, ông vẫn bất động, thao túng vô lượng kiếm khí bắn về phía Vân Bình An.

Ầm.

Ầm.

Vân Bình An mạnh mẽ ngăn cản một kích của Diệp Chiến Thiên, nhìn kiếm khí của mình bị nghiền ép, trong lòng hắn ta tràn đầy vẻ khiếp sợ.

Lúc này, Quân Tri Bạch đi tới trước mặt Diệp Chiến Thiên, lần thứ hai ngăn ông lại: “Vân huynh, ngươi nhanh chóng đi bắt mẹ của Diệp Trường Sinh, giá trị của hai người này vượt qua tưởng tượng của chúng ta.”

“Diệp Chiến Thiên là cường giả mười kiếp, thân phận của nữ nhân này và đứa nhỏ trong bụng cũng sẽ không đơn giản. Chúng ta chỉ cần mang bọn họ trở về thì sẽ lập được công lớn.”

Vân Bình An nghe thế, trong lòng hoảng sợ, hắn ta đương nhiên biết rõ cường giả mười kiếp là gì.

“Quân huynh, ngươi hãy kiên trì!”

Dứt lời, hắn ta lại bắt đầu tấn công Ngao Hoàng. Lần này, hắn ta đánh ra chiêu mạnh nhất.

Thập vạn kiếm đạo.

Ầm.

Ngao Hoàng bị đánh bay ra ngoài, An Mộng Quân sau lưng cũng rơi xuống. Cùng lúc đó, Vân Bình An vọt tới phía An Mộng Quân nhanh như chớp.

Ngay khi hắn ta cách An Mộng Quân gần trong gang tấc thì một bóng người bỗng đột nhiên xuất hiện, chắn ở trước mặt Vân Bình An.

Chân hắn đạp phàm trần kiêu ngạo thế gian, một bộ áo đen che khuất bầu trời.

Vân Bình An thấy người xuất hiện thì sắc mặt hơi đổi. Nam tử trước mắt lại là một người bình thường, trên người hắn không hề có chút linh khí dao động nào.

Thế nhưng hơi thở trên người nam tử làm cho hắn ta cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Nam tử xoay người nhìn An Mộng Quân: “Tiểu An, ngươi không sao chứ?”

An Mộng Quân nói: “Làm phiền Lận đại ca lo lắng, ta không sao.”