Chương 1761: Lận Phàm 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1761: Lận Phàm 2

Lận Phàm nhẹ nhàng gật đầu, quay đầu lại nhìn Vân Bình An: “Các ngươi không nên tới nơi này, cho dù tới cũng không nên động đến Tiểu An và Chiến Thiên.”

Vân Bình An mạnh mẽ khiến mình bình tĩnh lại: “Các hạ rốt cuộc là ai?”

Lận Phàm lạnh nhạt bình tĩnh: “Người cổ xưa nhất vũ trụ. Đi đi, ta sẽ coi như các ngươi chưa từng tới, đừng để ta ra tay.”

Vân Bình An nói: “Giả vờ giả vịt, ngươi cho rằng làm vậy có thể dọa ta sao?”

Lận Phàm tiếc hận nhìn Vân Bình An, thân ảnh người sau bay ngược ra sau, trên người thịt xuất hiện từng dấu vết nổ tung.

“Ta sẽ không giết ngươi.”

Vân Bình An sợ hãi, đây là cường giả gì? Một ánh mắt suýt nữa khiến linh hồn và thân thể hắn ta biến mất.

“Đa tạ ân không giết của các hạ.”

Lận Phàm nói: “Sau này không cần đến Phàm Vũ Trụ nữa, ân oán giữa các ngươi và Chiến Thiên không nên chấm dứt ở Phàm Vũ Trụ.”

“Trở về chờ cho tốt, Diệp Chiến Thiên nhất định sẽ giết các ngươi.”

Dứt lời, một tiếng nổ vang lên, Vân Bình An theo tiếng nhìn lại, phát hiện thân ảnh Quân Tri Bạch bay ngược ra ngoài, chỉ còn lại một cánh tay.

Bộ dáng nhìn qua chật vật không chịu nổi.

“Vân huynh, Hàn huynh, mau rút lui!”

Giọng nói của Quân Tri Bạch vang lên, hắn ta nhanh chóng bóp nát một viên phù, trong nháy mắt đã biến mất khỏi Phàm Vũ Trụ.

Hai người Hàn Lập, Vân Bình An mang theo cường giả dưới trướng, xé rách hư không rời đi, không gian lần nữa khôi phục như lúc ban đầu.

Ba người Diệp Chiến Thiên, lão Bạch, Ngao Hoàng đi tới bên cạnh An Mộng Quân. Diệp Chiến Thiên thấy ông bình yên vô sự, ông nói với Lận Phàm: “Đa tạ Lận huynh ra tay cứu giúp.”

Lận Phàm nói: “Chiến Thiên, ta không phải giúp ngươi, mà là không muốn Tiểu An gặp nguy hiểm.”

Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ngươi muốn rời khỏi nơi này thì hãy để Tiểu An lại, hiểu không?”

Diệp Chiến Thiên nhìn bóng lưng hắn rời đi thì trầm tư, ông ở Phàm Vũ Trụ rất nhiều năm, cho đến bây giờ vẫn nhìn không thấu Lận Phàm.

Đây là một người bình thường nhưng tu vi lại mạnh mẽ đến vô địch, mỗi ngày chỉ trồng hoa, câu cá, ông chưa từng thấy tu vi của hắn lần nào.

Nhưng hắn rất tốt với An Mộng Quân, đối xử với bà như muội muội ruột. Ông từng hỏi Lận Phàm, nhưng lại chỉ nhận được đáp án là tất cả đều vì đứa nhỏ.

Diệp Chiến Thiên có thể nhận ra được dường như Lận Phàm đang bảo vệ đứa nhỏ trong bụng An Mộng Quân. Nhưng đứa trẻ rõ ràng là của ông, không hề có bất kỳ quan hệ gì với Lận Phàm.

Thật kỳ lạ.

Chủ yếu là Lận Phàm chưa bao giờ muốn nói thêm một câu với ông, chưa từng nghiêm túc nói cười, thái độ toàn lạnh như băng.

An Mộng Quân đi tới bên cạnh Diệp Chiến Thiên: “Tướng công, chúng ta phải rời khỏi nơi này sao?”

Diệp Chiến Thiên gật đầu: “Nương tử, là ta muốn rời đi, ngươi và lão Hắc, lão Bạch tiếp tục ở lại đây.”

“Có Lận huynh chăm sóc các ngươi, đứa nhỏ sẽ không có vấn đề gì.”

An Mộng Quân lại nói: “Bởi vì Trường Sinh sao?”

Diệp Chiến Thiên nói: “Mục đích của cường giả vừa đến đây là muốn bắt chúng ta uy hiếp Trường Sinh, ta lo lắng Trường Sinh sẽ gặp nguy hiểm nên nhất định phải rời khỏi nơi này xem một chút.”

“Nhiều năm như vậy, Trường Sinh vẫn luôn cố gắng, ta làm cha mà thật sự rất ít khi bảo vệ nó.”

“Lần này ta muốn đứng ở trước Trường Sinh, bảo vệ nó bình yên vô sự, cho dù đối địch với toàn vũ trụ, ta cũng không tiếc.”

An Mộng Quân gật đầu: “Tướng công, ngươi an tâm đi tìm Trường Sinh, đợi sau khi đứa nhỏ được sinh ra, ta sẽ đi tìm ngươi.”

Diệp Chiến Thiên nói: “Lão Hắc, lão Bạch, ta giao Mộng Quân cho các ngươi, ngàn vạn lần không nên rời khỏi Phàm Vũ Trụ.”

Hai người gật gật đầu, đồng thanh: “Lão Diệp, kẻ địch lần này của Trường Sinh rất mạnh, bản thân ngươi nên cẩn thận một chút.”

“Ta hiểu!” Diệp Chiến Thiên lạnh nhạt nói, ông nhìn An Mộng Quân, lưu luyến chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, Lận Phàm trở về, bay xuống bên cạnh An Mộng Quân, hắn từ từ giơ cánh tay lên, lòng bàn tay xuất hiện một linh quả.

“Tiểu An, đây là Vô Danh Đạo Quả, ngươi ăn vào đi, nó rất tốt cho ngươi và đứa nhỏ.”

An Mộng Quân do dự một chút nhưng vẫn nâng tay ngọc nhận Vô Danh Đạo Quả: “Đa tạ Lận đại ca.”

Lận Phàm quay đầu, ánh mắt dừng trên người Diệp Chiến Thiên: “Ngươi đã thức tỉnh ký ức mười kiếp, nhưng lại không thể sử dụng lực lượng mười kiếp. Ta cho ngươi quyển Luân Hồi Vô Thượng Công này, nó có thể giúp ngươi nắm trong tay lực lượng và nguyện lực mười kiếp.”

“Ngoài ra, bên trong còn ghi lại luân hồi kiếm đạo, cũng rất có ích cho ngươi.”

Diệp Chiến Thiên nhận quyển trục: “Đa tạ Lận huynh.”

Vẻ mặt Lận Phàm nghiêm túc: “Ngươi là cha của hai đứa nhỏ, nhưng với thực lực hiện tại của ngươi thì căn bản không thể bảo vệ bọn họ. Ta cũng không muốn Tiểu An và đứa nhỏ đi theo ngươi rồi lúc nào cũng sống trong sự lo lắng đề phòng.”

“Ta biết trong lòng ngươi có rất nhiều câu hỏi, chờ lần này ngươi còn sống trở về, sau khi đứa nhỏ được sinh ra, ta sẽ nói cho ngươi biết tất cả.”