Chương 1762: Chúng ta còn chưa đủ mạnh mẽ
Diệp Chiến Thiên chuẩn bị rời đi.
Ba người An Mộng Quân, Ngao Hoàng, lão Bạch rất không nỡ, còn Lận Phàm bên cạnh thì lạnh nhạt đứng thẳng.
“Tiểu An, ngươi hãy ăn Vô Danh Đạo Quả trước đi.”
An Mộng Quân nhẹ nhàng gật đầu, giơ tay đưa Vô Danh Đạo Quả vào miệng. Trong phút chốc, một cỗ linh khí mạnh mẽ đi trong cơ thể bà.
Trên người bà xuất hiện ánh sáng bảy màu rực rỡ, nhìn qua cả người vô cùng thần thánh, như xa cách ngàn dặm khiến mọi người không dám lại gần chút nào.
Lận Phàm quay đầu nhìn Diệp Chiến Thiên: “Ngươi có thể yên tâm rời đi.”
Diệp Chiến Thiên đương nhiên có thể nhận thấy thân thể An Mộng Quân có thay đổi: “Nương tử, ngươi hãy bảo trọng.”
Dứt lời, đột nhiên một màn kinh người xảy ra, toàn bộ linh khí và thần lực của Vô Danh Đạo Quả trong cơ thể An Mộng Quân phóng ra trong khoảnh khắc bị huyết mạch thần bí cắn nuốt.
Thấy vậy. sắc mặt Lận Phàm hơi đổi: “Không thể nào, sao có thể như vậy?”
Diệp Chiến Thiên nói: “Lận huynh, không cần kinh ngạc, nương tử là mẹ của hai đứa nhỏ, nếu ta không đoán sai, đứa nhỏ chưa ra đời này đã bị dính nhân quả của huynh trưởng hắn, cho nên bản thân cũng tương đối mạnh mẽ.”
“Ngươi biết cái gì!” Lận Phàm trầm giọng nói: “Ngươi không thể biết được đứa nhỏ trong bụng Tiểu An mạnh bao nhiêu đâu.”
“Loại nhân quả gì có thể thay đổi huyết mạch của hắn chứ?”
“Chắc hẳn huyết mạch của các ngươi đã từng tăng lên, thật không nghĩ tới trong vũ trụ còn có người có thể khiến huyết mạch tăng lên như thế.”
Thật ra hắn không biết, ngày xưa Diệp Trường Sinh từng sử dụng thẻ thăng huyết, phàm là người có liên quan đến hắn thì huyết mạch của bọn họ đều điên cuồng tăng lên.
Diệp Chiến Thiên nói: “Lận huynh, đứa nhỏ của ta không thể không mạnh được, ngươi cũng không thể tưởng tượng được Trường Sinh mạnh mẽ đến mức nào đâu.”
“Không nói nữa, ngươi không hiểu.”
Lận Phàm không nói gì, đứng dậy đi tới bên cạnh An Mộng Quân, chậm rãi giơ cánh tay lên, lòng bàn tay đặt trên vai nàng.
Hắn vốn muốn áp chế huyết mạch trong cơ thể An Mộng Quân, nhưng khi hắn nhận thấy được sức mạnh huyết mạch thì lập tức nhướng mày, trong lòng hoảng sợ: “Đây là...”
“Huyết mạch Hỗn Độn Thần Ma?”
“Không đúng, huyết mạch Cấm Kỵ.”
“Cũng không đúng, Hỗn Độn Bá Huyết?”
Lận Phàm lắc đầu, nghi hoặc: “Đây là một huyết mạch vô địch, là tồn tại mạnh mẽ nhất.”
“Xem ra đứa nhỏ lúc trước của Tiểu An quả nhiên không đơn giản!”
Hắn vừa định hỏi Diệp Chiến Thiên, lại phát hiện người đã không thấy, thật qua loa.
Ngao Hoàng đi tới bên người Lận Phàm: “Ngươi có muốn biết ít tin tức của Thiếu chủ Trường Sinh không?”
Lận Phàm nói: “Không muốn biết.”
Ngao Hoàng gật đầu: “Nói như vậy cho ngươi đi, Thiếu chủ Trường Sinh chắc chắn mạnh hơn ngươi nhiều.”
Lận Phàm lại nói: “Ta đã nói rồi, không muốn biết.”
Ngao Hoàng nói: “Ta chỉ tùy tiện nói một chút, ngươi có thể lựa chọn không nghe.”
Nói đến đây, hắn dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Tâm tình ngươi dao động, thật không giống bình thường.”
Lận Phàm không nói gì, tiện tay vung lên, trên đỉnh núi xuất hiện một cái nồi lớn: “Nồi lớn như vậy, làm chút gì ngon đi?”
Ngao Hoàng chỉ cảm giác cúc hoa xiết chặt, hắn đi tới bên người An Mộng Quân: “Mộng Quân, ta đưa ngươi trở về trước.”
“Lão Bạch, mau đi.”
Hắn đề phòng nhìn Lận Phàm: “Hắn đã điên rồi.”
…
Hư không vô tận.
Ba người Quân Tri Bạch, Hàn Lập, Vân Bình An xuất hiện. Giờ khắc này, cánh tay Quân Tri Bạch bị phá hủy đã khôi phục, nhưng sắc mặt hắn ta không tốt lắm, nhìn qua rất suy yếu.
Hai người Hàn Lập, Vân Bình An vẫn chưa hết sợ hãi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Bọn hắn nhớ tới đại chiến lúc trước ở Phàm Vũ Trụ, đến bây giờ vẫn còn thấy sợ hãi.
Thực lực của hai người Diệp Chiến Thiên và Lận Phàm thật sự quá mạnh. Nhất là Lận Phàm, một ánh mắt của hắn suýt chút nữa giết mình, có lẽ đây là người mạnh nhất mà Vân Bình An từng gặp.
Vốn tưởng rằng ở Hư Vô Chi Địa, thực lực của bọn họ đã đứng đầu một nhóm người, hiện tại mới biết được cái gì gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Khi gặp phải cường giả thật sự, bọn hắn cũng sẽ tuyệt vọng.
Loại cảm giác này quả thực khiến người ta nghẹt thở, ngay cả thở cũng trở thành hy vọng xa vời.
Quân Tri Bạch nói: “Lần này chúng ta có thể sống sót rời đi chỉ là may mắn mà thôi, nếu người nọ ra tay với chúng ta thì ai cũng khó thoát khỏi cái chết.”
Hàn Lập nói: “Sớm biết đã để Sở Thiên dẫn cường giả Hư Vô Kiếm Cung đến chấp hành nhiệm vụ bắt Diệp Trường Sinh.”
“Chúng ta đi giết Hư Vô Chi Chủ, hẳn là đơn giản hơn nhiều.”
“Suýt chút nữa mất mạng, thật sự là quá dọa người.”
Vân Bình An nói: “Chém giết Hư Vô Chi Chủ, sợ là cũng không đơn giản như vậy.”
Quân Tri Bạch nói: “Chuyện lần này đã nói cho chúng ta biết một điều.”
Ánh mắt Hàn Lập và Vân Bình An đồng loạt rơi vào trên người hắn ta, dáng vẻ chăm chú lắng nghe, Quân Tri Bạch lại nói: “Chúng ta vẫn còn quá yếu.”