Chương 1765: Tuổi nhỏ không biết… 2

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:09 visibility 2 lượt đọc

Chương 1765: Tuổi nhỏ không biết… 2

Mọi người điên cuồng giết vào trong Hư Vô Thần Cung, máu tươi nhuộm đỏ toàn bộ bầu trời.

Diệp Trường Sinh căn bản không biết việc xảy ra ở Hư Vô Chi Địa và Phàm Vũ Trụ. Giờ khắc này, Trụ Côn đã dừng lại trên hẻm núi.

Vốn bọn họ định đi tới Bất Tử tộc, nhưng lúc trước Diệp Trường Sinh nhận thấy trong hẻm núi này có một hơi thở mạnh mẽ, cho nên bọn hắn nhanh chóng tới đây, muốn xem bên trong hẻm núi rốt cuộc có thứ gì tốt.

Mấy người Diệp Thập Vạn, Tàng Thất, Chúc Cửu đi phía sau Diệp Trường Sinh tiến vào trong hẻm núi. Ngay lập tức, đồ vật trước mắt làm cho mọi người hưng phấn không thôi.

Nhất là Diệp Trường Sinh.

Hắn nhìn tiên quả phong ấn trong đại trận trước mắt lại một chùm nho màu tím, thật sự là quá mê người, ngoài ra còn có một thanh kiếm cổ phủ đầy phù văn kỳ lạ.

Tàng Thất chắp tay trước ngực: “Diệp huynh, thanh kiếm cổ kia thật mạnh mẽ, bên trong ẩn chứa vô lượng phật lực và yêu lực.”

“Quả thực chính là chí bảo tuyệt thế!”

Diệp Trường Sinh lắc đầu, cười nói: “Tuổi trẻ không biết nho tốt, nhầm thần kiếm thành bảo vật.”

Bên ngoài đại trận phong ấn.

Mọi người đứng ngay ngắn nhìn nho tím và kiếm cổ, Diệp Trường Sinh trầm giọng nói: “Vô Tình, đây là đâu?”

Đế Vô Tình nhíu mày: “Hồi Thiếu chủ, nơi này đã nằm trong lãnh địa của Bất Tử Tộc, hẻm núi này chỉ là sơn cốc rất bình thường.”

“Vì sao nơi này lại xuất hiện kiếm cổ và linh quả, thuộc hạ cũng không rõ lắm.”

Nói đến đây, nàng quay đầu nhìn về phía Đế Thần: “Đại trưởng lão, nơi này trước kia cũng thế sao?”

Đế Thần nhìn quanh bốn phía: “Hồi Thiếu chủ, đại tiểu thư, không thay đổi lớn nhưng vẫn có sự khác biệt.”

Lời này chẳng đúng trọng tâm gì cả, quả thực chẳng khác nào không nói.

Diệp Trường Sinh tiện tay vung lên phá vỡ bình chướng đại trận trước mắt, hắn đi tới phía nho tím và kiếm cổ, đầu tiên là thu cây Khởi Nguyên Tử Đằng vào trong Thần Cung, sau đó đưa Khởi Nguyên Khuyết, cũng chính là thanh kiếm cổ kia đưa cho Tàng Thất.

“Hòa thượng, thanh kiếm này cho ngươi.”

Tàng Thất ngẩn ra: “Diệp huynh thật sự cho bần tăng sao?”

Diệp Trường Sinh gật gật đầu: “Không nói dối người xuất gia, ta nói thật.”

Tàng Thất cầm kiếm cổ trong tay, mặt đầy vẻ hưng phấn: “Vậy thì bần tăng sẽ không khách khí.”

Hòa thượng đều thích dùng gậy, nhưng Tàng Thất là ngoại lệ, vẫn luôn có chung tình với kiếm.

Thần khí bản mệnh của hắn chính là một thanh Phật Kiếm, hiện giờ lại có được Khởi Nguyên Khuyết, xem như có hai thanh thần binh không tồi.

Đúng lúc này, uy áp linh khí mạnh mẽ từ trên đỉnh núi hạ xuống, nghiền ép trên người mấy người Diệp Trường Sinh.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện trên hẻm núi xuất hiện một bóng người, người tới mặc trường bào màu đen che kín thân thể.

Lão ta nhìn xuống phía dưới, ánh mắt sắc bén rơi vào trên người mấy người Diệp Trường Sinh: “Lão phu bày trận ở đây, rốt cục cũng để ta gặp được mấy miếng thịt thơm ngon.”

“Trước kia cũng có mấy người tới, đáng tiếc đều không có chất gì, mấy người các ngươi ngược lại không tệ, giao đồ trên người ra đi.”

Dừng một chút, miệng lão ta lẩm bẩm, Khởi Nguyên Khuyết trong tay Tàng Thất đột nhiên bay ra ngoài, trực tiếp xuất hiện trong tay người áo đen.

“A Di Đà Phật, ngươi dám cướp đồ của bần tăng, ta muốn đánh chết ngươi.”

Người áo đen nói nói: “Hòa thượng, ngươi là đầu gỗ hả? Khởi Nguyên Khuyết vốn là thần binh của lão phu, há lại để một hòa thượng nhỏ như ngươi cầm.”

Nói đến đây, ánh mắt lão ta rơi vào trên người Diệp Trường Sinh: “Người trẻ tuổi, ngươi cũng có năng lực đó, thế mà dám lấy cây Khởi Nguyên Tử Đằng của lão phu làm của riêng, nhanh chóng giao ra.”

“Khởi Nguyên Ma Tộc, Đạo Phong Tuyết.” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Người đời gọi là Khởi Nguyên Ma Quân, đúng không?”

Đạo Phong Tuyết híp mắt, đề phòng nhìn Diệp Trường Sinh: “Lần này lão phu xem như nhặt được bảo vật, tiểu tử ngươi lại có được thần mâu, nếu đã biết thân phận của lão phu, vậy thì không nên ép ta ra tay.”

“Ngươi vẫn nên ra tay đi!” Diệp Trường Sinh lạnh nhạt nói: “Đồ là do ta dựa vào bản lĩnh lấy được, vì sao phải cho ngươi?”

Đạo Phong Tuyết đánh giá Diệp Trường Sinh: “Thú vị, rất lâu rồi chưa có ai dám nói chuyện với ta như thế.”

“Ngươi không biết lão phu rất mạnh mẽ sao?”

Diệp Trường Sinh nói’ “Ngươi không phải cường giả.”

Đạo Phong Tuyết: “...”

Lần đầu tiên có người dám nói lão ta như vậy.

Diệp Trường Sinh lại nói: “Ngươi không phải cường giả.”

Đạo Phong Tuyết nói: “Có phải ta giết ngươi thì sẽ trở thành cường giả không?”

Diệp Trường Sinh tiếp tục nói: “Ngươi không phải cường giả.”

Đạo Phong Tuyết: “?”

Diệp Trường Sinh bay lên trời, vô lượng kiếm khí bắn ra giống như muốn cắn trời nuốt đất, trong nháy mắt cắn nuốt về phía Đạo Phong Tuyết.

“Cường giả chưa bao giờ nói nhiều, chỉ có nhân vật phản diện chết vì nói nhiều.”

“Hình như ngươi còn nhiều lời hơn ta.”

“Ta vô địch, tùy tiện nói cũng không có việc gì!” Diệp Trường Sinh xuất hiện ở trước mặt Đạo Phong Tuyết: “Không biết vô địch là như thế nào hả?”