Chương 1766: Khởi Nguyên Ma Quân, Đạo Phong Tuyết
“Đừng nóng vội, nhìn ta thể hiện!”
Đạo Phong Tuyết tự xưng rất kiêu ngạo, không nghĩ tới còn có người kiêu ngạo hơn lão ta: “Khởi Nguyên phong huyết, diệt!”
Dứt lời, vô lượng linh khí từ bốn phương tám hướng bay về phía Diệp Trường Sinh, trong nháy mắt hình thành một tòa đại trận.
“Đây là muốn phong ấn ta sao, thật sợ hãi!” Diệp Trường Sinh dường như rất sợ hãi, dời bước tiến lên, ngăn cản tầng màng mỏng mà hắn phá vỡ, không đúng, đại trận bị nghiền nát.
Thùng rỗng kêu to, cái gì cũng không biết.
“Thần Ma Kiếp Thiên thập kích.”
Sắc mặt Đạo Phong Tuyết hơi biến đổi, nhìn Diệp Trường Sinh phá vỡ phong ấn đi ra, vừa định rat ay lần nữa thì một hơi thở nguy hiểm trong nháy mắt vây quanh lão ta.
Lão ta đột nhiên ngẩng đầu nhìn trời, phát hiện mười thanh thần kiếm chơi đùa trên bầu trời, mũi kiếm chỉ thẳng vào đỉnh đầu lão ta.
Ầm.
Ầm.
Sấm sét chấn động bầu trời muốn đánh xuống đầu.
Vô số kiếm khí bắn tới tựa như mưa sao băng, rực rỡ sáng chói, đáng tiếc Đạo Phong Tuyết không có tâm tình thưởng thức, hai chân đạp không, vô lượng cột sáng xông thẳng lên bầu trời, va chạm cùng một chỗ với kiếm khí.
Tiếng nổ tung truyền ra, kiếm khí khuếch tán ra ngoài, tựa như trăng tàn quét ngang chư thiên.
Đạo Phong Tuyết nhận thấy được kiếm khí biến mất, khinh thường: “Chỉ có chút thủ đoạn mà ngươi định hù dọa ai hả?”
Diệp Trường Sinh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Đạo Phong Tuyết, giống như lại nói, thích giả vờ, xin hãy tiếp tục.
Xuy.
Xuy.
Kiếm khí vẫn đang tiếp tục không ngừng sinh sôi nức nở, mãi không kết thúc.
Đạo Phong Tuyết bắt đầu né tránh chung quanh, có vẻ hơi chật vật, nhưng lão ta là ai, làm sao có thể bị Diệp Trường Sinh đánh bại.
Sau khi lão ta né tránh Hỗn Độn Kiếp Thiên thập kích, hư không đột nhiên bóng tối che khuất, trong phút chốc, giống như có vô số ác ma buông xuống.
“Tiểu tử, ngươi phải chết...”
Xuy.
Lại tức giận chém một kiếm xuống, ác ma che khuất bầu trời hóa thành hư vô, nhưng màn đêm như bóng tối vô tận thì vẫn còn đó.
Đó không phải là ác ma mà Đạo Phong Tuyết gọi, đó là phân thân thứ năm của Diệp Trường Sinh, Hỗn Độn U Minh.
Ầm.
Một kiếm được chém xuống, Đạo Phong Tuyết biến mất dưới kiếm, chỉ còn lại Khởi Nguyên Khuyết chưa bị hủy, Diệp Trường Sinh chậm rãi nâng lên, Khởi Nguyên Khuyết lần thứ hai rơi vào trong tay hắn.
Mọi người nhìn phân thân Hỗn Độn U Minh biến mất trong hư không thì vội vàng tiến lên vây quanh Diệp Trường Sinh.
Ánh mắt Tàng Thất dừng trên Khởi Nguyên Khuyết: “Diệp huynh, kiếm này...”
Diệp Trường Sinh nhìn Khởi Nguyên Khuyết trong tay: “Lần này không thể cho ngươi.”
Tàng Thất: “...”
Diệp Trường Sinh lại nói: “Cho ngươi, ngươi cũng nhìn không được, vẫn nên để ta bảo quản thì mới an toàn.”
Tàng Thất vội vàng nói: “Diệp huynh, ta muốn nói vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, ngươi có thể tin không?”
“Không phải bần tăng khoác lác đâu, nếu không phải Diệp huynh ra tay trước, Phật Đà vạn thủ của bần tăng có thể băm hắn thành thịt vụn.”
“Tuy hơi tàn nhẫn nhưng vẫn có thể chụp chết hắn.”
Diệp Trường Sinh nói: “Kiếm này có cấm chế của Khởi Nguyên Ma Quân, ta sẽ phá vỡ cấm chế trước, sau đó ngươi lại nhận chủ.”
Tàng Thất hơi ngoài ý muốn, không nghĩ tới Diệp Trường Sinh tri kỷ như vậy: “Diệp huynh, ngươi vẫn yêu bần tăng.”
Diệp Trường Sinh: “...”
Hắn thật muốn lấy gậy đánh chết Tàng Thất, không thể làm một cao tăng đắc đạo đứng đắn sao?
Lúc này, Đế Vô Tình vội vàng mở miệng: “Thiếu chủ, cường giả Khởi Nguyên Ma Tộc xuất hiện ở đây, ta sợ Bất Tử Tộc sẽ gặp nguy hiểm.”
Diệp Trường Sinh gật đầu: “Tiếp tục khởi hành, hy vọng lần này cường giả Khởi Nguyên Ma Tộc có thể đến, như vậy mới náo nhiệt hơn.”
Trên boong thuyền, Cửu Sắc đi tới bên cạnh hắn: “Trường Sinh, mới vừa rồi tàn hồn của người nọ chạy trốn, vì sao ngươi không đuổi theo? Ngươi giữ lại hắn sẽ mang đến phiền toái rất lớn cho mình.”
Hư Vô Chi Địa.
Một tiếng nổ lớn truyền khắp tinh vực vô tận, như thể toàn bộ vũ trụ sẽ bị phá hủy.
Năng lượng sóng xung kích mênh mông cuồn cuộn khuếch tán, một bóng dáng xinh đẹp từ trên cao bay xuống, quần áo màu trắng của nàng đầy vết máu, nhìn qua nhìn thấy mà giật mình. Người tới không phải ai khác, chính là Hư Linh Diễn.
Giờ khắc này.
Nàng nhìn qua có chút suy yếu, hiển nhiên đánh một trận với Quân Vô Ý đã khiến nàng bị thương không nhẹ. Tuy nhiên, nàng vẫn sống sót trở về.
Hư Linh Diễn xuất hiện ở Hư Vô Thần Cung, vạt áo bay lên, nhìn xuống phía dưới, ánh mắt lạnh như băng rơi vào trên người tu sĩ phía dưới.
“Người mạo phạm Thần Cung ta, chết.”
Âm thanh như tiếng phán xét, quanh quẩn thật lâu.
Sóng âm linh khí khủng bố làm mọi người sợ hãi, thân ảnh mọi người ngừng lại, hoảng sợ nhìn Hư Linh Diễn.
Giờ phút này, người kinh hoảng nhất chính là Sở Thiên.
Hắn ta trăm triệu lần không ngờ Hư Linh Diễn còn có thể sống sót trở về, nhìn quanh bầu trời, hắn ta chưa từng phát hiện ra Quân Vô Ý, sâu trong lòng xuất hiện một dự cảm không lành.